|
Nguyễn
Quốc Trụ
Sinh 16 tháng Tám, 1937
Kinh Môn, Hải Dương
[Bắc Việt]
Quê Sơn Tây [Bắc Việt]
Vào Nam 1954
Học Nguyễn Trãi [Hà-nội]
Chu
Văn An, Văn Khoa
[Sài-gòn]
Trước 1975 công chức
Bưu Điện [Sài-gòn]
Tái định cư năm 1994
Canada
Đã
xuất bản
Những
ngày ở Sài-gòn
Tập Truyện
[1970, Sài Gòn,
nhà xb Đêm Trắng
Huỳnh Phan Anh chủ trương]
Lần
cuối, Sài-gòn
Thơ, Truyện, Tạp luận
[Văn Mới, Cali. 1998]
Nơi
Người Chết Mỉm Cười
Tạp Ghi
[Văn Mới, 1999]
Nơi
dòng sông
chảy về phiá Nam
[Sài Gòn Nhỏ, Cali, 2004]
Viết chung
với Thảo Trần
Chân
Dung Văn Học
[Văn Mới, 2005]
Trang
Tin Văn, front page, khi quá đầy, được chuyển qua Nhật Ký Tin Văn, và
chuyển
về những
bài viết liên quan.
*
Một khi kiếm, không thấy
trên Nhật Ký, index:
Kiếm theo trang
có đánh
số.
Theo bài viết.
Theo từng mục, ở đầu
trang Tin Văn.
Email
Nhìn
lại những trang
Tin
Văn cũ
1
2
3
4 5
Bản quyền Tin Văn
*
Tất cả bài vở trên Tin Văn, ngoại trừ những bài có tính giới thiệu, chỉ
để
sử dụng cho cá nhân [for personal use], xài thoải mái
[free]
|
Rio De
Janeiro
Summer,
Bay
Street, Bus Station Entrance
Downtown
Toronto
18.5.2012
Tribute to Carlos Fuentes

Tribute to Horst Faas
Thơ Mỗi Ngày
Charles
Simic
Tại sao tôi
vẫn làm thơ
Khi má tôi
quá già, ở nhà dưỡng lão, một lần, vào cuối đời, bà làm tôi ngạc nhiên
khi hỏi,
con vẫn làm thơ, và khi tôi lỡ buột miệng nói, còn, bà nhìn tôi với vẻ
ngỡ
ngàng, ra ý không hiểu. Tôi phải lập lại điều vừa nói, và bà thở dài,
lắc đầu,
có lẽ bà muốn nói với bà, làm sao ta lại cho ra đời 1 đứa con khùng
điên
ba trợn đến
như thế! Thằng con của mình có tí máu khùng, ngay từ hồi nhỏ!
Bây giờ thì
tôi cũng đã được bẩy bó, và lúc này, lúc nọ, tôi vưỡn bị hỏi, cũng câu
hỏi
đó, bởi những người không biết rành về tôi. Tôi nghi rằng, rất nhiều
người
trong số họ, hy vọng nghe tôi nói, bây giờ tôi không còn khùng điên ba
trợn,
chân chạm đất không còn đi trên mây nữa, và đã từ bỏ cái đam mê khùng
điên hồi
mới lớn, và họ ngạc nhiên khi nghe tôi bẽn lẽn thú tội, vưỡn làm thơ.
Họ còn có vẻ nghĩ rằng, có điều chi không ổn,
anh già này chắc vẫn vãi linh hồn như thuở còn con nít, và biết đâu
đấy,
trâu già khoái cỏ non, dám tối nay nó rủ em nhí nào đi rước đèn cũng
nên!
THE CHURCHES
OF FRANCE
For Czeslaw
Milosz
The churches
of France, more welcoming than its inns and its poems,
Standing in vines like
great clusters of grapes, or meekly, on hilltops,
Or drowned
in valleys, on the floor of a green sea, in a dry
landscape,
Abandoned
buildings, deserted barns
Of gray
stone, among gray houses, within gray villages,
But inside pink or white or
painted by the sun coming through
stained glass.
Little
Romanesque shrines with stocky frames, like craftsmen shaped
by their labor,
Pascal's
invisible church, sewn into canvas,
And slim cathedrals like herons above the
cities, seen clearly from
the highway,
the loveliest is in Chartres,
Where stone
stifles desire.
The mills of the Cistercians, turning water in Sunday streams,
and
their ponds,
Synagogues, elder sisters, betrayed and plundered so often, discreet,
The
ruined abbey in Normandy, where among the raspberry
bushes a
black adder basks in the heat,
A small
tree, growing on the roof of a village church, a young ash
that will become a
monk,
The basilica
in Vezelay, belonging to Magdalene, pink as a wild
strawberry's mouth.
Claudel's
church, thickset, almost neckless, inspired, sometimes
full of spite
And the
church in Tournus, whose arches must make the Arabs
proud too,
The moss-covered
walls of modest chapels that have forgotten
their names
And
the fortified basilica in Albi, a masterwork of military art,
sheathed in a
dragon's skin,
And in the square the peddlers of nuts, holy pictures, and
aniseed
cakes.
But at night
the peddlers vanish and only walls and windows,
blind as kittens, remain,
And the vast
night and much silence and sometimes a dying
comet's
roar.
Romanesque
columns in cloisters, as if carved by brilliant children.
Meadows,
where lovers meet.
The stone
Jeremiah in Moissac, with a kind face.
The church
of Maurice, who learned my language and lives in
Warsaw among
the poorest.
The churches
of France, dark vessels, where the shy flame of a
mighty light
wanders.
Adam
Zagajewski
Bi Khúc Bốn
Tháng Sáu
TTT 2012
Lolita
vs BHD
Âm
nhạc của trái cầu
Và rồi, cách
đây một năm, trong khi sửa soạn cho một chuyến đi xa, tôi lôi cái túi
đã lâu không
dùng tới, kể từ chuyến đi Úc, và tôi bỗng nghe thấy 1 âm thanh yếu ớt,
nhẹ nhàng,
như có ý trách
móc, rên rỉ, làm nũng, "đừng bỏ em một mình," “bàn chân ai rất
nhẹ, tựa hồn những năm xưa”, vọng về.
Già rồi, vãi...
linh hồn hoài, không sợ con nít nó cười cho ư?
Cali
Tháng Tám 2011
|
|