Nguyễn Quốc Trụ

Sinh 16 tháng Tám, 1937
Kinh Môn, Hải Dương
[Bắc Việt]
Quê: Sơn Tây [Bắc Việt]
Vào Nam 1954
Học Nguyễn Trãi [Hà-nội]
Chu Văn An, Văn Khoa
Trước 1975, công chức
Bưu Điện [Sài-gòn]
Tái định 1994, Canada

Đã xuất bản
Những ngày ở Sài-gòn
Tập Truyện
[1970, Sài Gòn,
nhà xb Đêm Trắng
 Huỳnh Phan Anh chủ trương]
Lần cuối, Sài-gòn
Thơ, Truyện, Tạp luận
[Văn Mới, Cali. 1998]
Nơi Người Chết Mỉm Cười
Tạp Ghi
[Văn Mới, 1999]
Nơi dòng sông
chảy về phiá Nam

[Sài Gòn Nhỏ, Cali, 2004]
Viết chung
với Thảo Trần
Chân Dung Văn Học
[Văn Mới, 2005]

Trang Tin Văn, front page, khi quá đầy, được chuyển qua Nhật Ký Tin Văn, và chuyển về những bài viết liên quan.
Một khi kiếm, không thấy trên Nhật Ký, index:
Kiếm theo trang có đánh số.
Theo bài viết.
Theo từng mục, ở đầu trang Tin Văn.


Nhìn lại những trang
Tin Văn cũ

Bản quyền Tin Văn
Tất cả bài vở trên Tin Văn, ngoại trừ những bài có tính giới thiệu, chỉ để sử dụng cho cá nhân [for personal use], xài thoải mái [free]


Noel this year @ Regent Street, London
[from CM FB]

Thơ Mỗi Ngày

The Lights Are On Everywhere

The Emperor must not be told night is coming.
His armies are chasing shadows,
Arresting whippoorwills and hermit thrushes
And setting towns and villages on fire.

In the capital, they go around confiscating
Clocks and watches, burning heretics
And painting the sunrise above the rooftops
So we can wish each other good morning.

The rooster brought in chains is crowing,
The flowers in the garden have been forced to stay open,
And still yet dark stains spread over the palace floors
Which no amount of scrubbing will wipe away.
Charles Simic: New and selected poems


Ánh sáng thì ở mọi nơi

Sáu Dân, aka Víp Va Ka, aka Hồ Tôn Hiến phải không được bẩm báo, đêm đang tới
Những binh đoàn của Người Vĩ Đại Học Lớp Một đang săn đuổi những cái bóng
Bắt giữ chim đợp muỗi, chim hét ẩn dật
Đốt thành phố và làng xóm

Ở Xề Gòn, chúng xục xạo khắp nơi
Tịch thu đồng hồ treo tường, đồng hồ đeo tay, đốt sách,
thiêu dị giáo
Cho sơn mặt trời mọc phía bên trên những mái nhà
Nhờ vậy chúng ta có thể chào nhau, good morning.

Chú gà trống bị xiềng, được đem tới, đang gáy
Bông trong vườn hoa Tao Đàn bị ép, phải nở,
Tuy nhiên những vết thâm xì, loang lổ trên sàn dinh Độc Lập
Thì đếch làm sao kỳ cọ cho sạch, dù có đổ cả đống nước mắt
Ba mươi năm mới có ngày hôm nay
Vui sao nước mắt lại trào!

A wounded economy
It is closer to crisis than the West or Vladimir Putin realise
Khủng hoảng đến đít rồi!
Quá cả mức Tây Phương, và ngay cả me-xừ Pu Tin, có thể nghĩ tới!

From Russia With Love

The Self Projected

Cái tôi phóng chiếu

"Nobody in a raincoat": "Chẳng là ai trong cái áo mưa"

Note: Bài viết này quả là hết xẩy con cào cào!
Chúng ta đã biết Brodsky ra tòa VC Liên Xô, và trả lời, khi chúng hỏi, Ai cho phép mi là thi sĩ?

Bài này thú vị hơn nhiều:
Chàng, qua Tây Phương, lần đầu đăng đàn phán về thơ, giữa cử tọa Tây Phương!
Tin Văn sẽ đi 1 đường dịch thuật liền, như món quà chờ...  Noel.
[Và chờ mail H/A]

IN THE OTHER hand, when Joseph left Russia, when he read for the first time in the West, at that poetry festival in London, he may well have been quite surprised at the enthusiasm of the audience. It is conceivable, even likely, that he had no inkling of what to expect. Of course, though still young, he was not new to the game. He had been translated, had become the object of what were in effect cultural pilgrimages, had been pilloried by the state, was close to the last of the great ones, Akhmatova. And then there were his readings in Russia (remember Etkind's description, cited above). I suppose he was already a cult figure, whatever that may mean, or well on his way to becoming one. So he was surely aware of the hallucinatory effect of his performances. Even so, there was no telling whether this would turn out to be exportable. Traumatized as Joseph evidently was, that first reading at the Queen Elizabeth Hall at once set him on the path. He gave reading after reading. He did not let the sound fade, or himself go out of fashion, be lost sight of. He kept himself, the sound of himself, current. In one respect, this can be seen as a triumph of the will to survive, though he may also have needed constant exposure of this sort to compensate for the loss of a native audience. And in any case, as we have seen, he regarded it as his particular mission - though he might have balked at putting it so grandly - to bring Russian to English. And beyond that, of course, was the larger mission, on behalf of Poetry itself. And there must have been a price to pay, that of privacy, of the seclusion most artists need. Still, he also had the invaluable knack of being just himself. And periodically, as at Christmas when he went to Venice, he became a "nobody in a raincoat".

    Or do I exaggerate? Was he, in fact, misled? Did he misunderstand the interest his person or presence aroused? Perhaps it was more a matter of curiosity. He had become a sort of institution, America's Poet-in-Exile. And as for his odd English, well, away with it, who cared really. It had seemed to me, from the start, that Joseph was a great improviser. He had not quite anticipated the reception he received, but he adjusted readily enough to it. And as for his style of reading, well, as noted, he claimed it was simply the way poetry was read in Russia. But even his disingenuousness worked to his advantage. So, perhaps it was all a kind of improvisation. He relied on the challenge of live situations, on his wit and his wits, on language itself. Joseph had faith. He adopted a casual manner, even though the delivery of the poetry was quite the opposite to casual. He resisted being turned into a monument, an institution, although he himself raised monuments to those he regarded as his mentors: Tsvetayeva, Mandelstam, Akhmatova, Frost, Auden.

The Wall

Cả hai cuộc chiến đều có sự giúp đỡ cật lực, "Trời Cho Bắc Kít", providentielle, của anh Tẫu!
Note: Không 1 tên Bắc Kít nào còn nhớ cảnh này!


Hình báo Life, số đặc biệt Những cuộc chiến Việt Nam, The Vietnam Wars, chụp thời kỳ Bác đọc Tuyên Ngôn Độc Lập:
Tớ nói, Mít có nghe rõ không?

Cái ý tưởng thần sầu, nhử Mẽo vô xứ Mít, để làm thịt chúng, là của Bác, hay của " Mr Van" - như đám  OSS, gọi Võ Tướng Quân?
Họ gồm 7 người, nhảy dù xuống một làng 75 miles Bắc Hà Nội, với “top mission” dậy 200 du kích, tức Việt Minh, chiến đấu giành độc lập, sử dụng vũ khí Mẽo. Họ gặp Bác, và dậy “Mr. Van” [đếch phải Mr. Tin Van nhe, hà hà!] cách ném lựu đạn, và anh ta hoảng hồn, khi “Mr.Van” nhòm vô ống phóng: “Tớ hoảng quá, cái đầu của ông ta có thể bị nổ tung!”
Ui chao tại làm sao “phép lạ” lại không xẩy ra, nhỉ!

In July of that year, [1945] seven U.S. Office of Strategic Services (OSS) operatives parachuted into a village 75 miles northwest of Hanoi. Their top-secret mission was to train 200 guerrillas who were fighting for the four-year-old national independence force, called the Viet minh, in how to use the weaponry that America was about to give them. The Americans wanted the guerrillas to help fight the Japanese who were occupying Indochina. And the guerrillas wanted the weapons as well for their fight against the French. The U.S. agents met with Ho Chi Minh, the Vietminh leader, and taught his right-hand man, then known as "Mr. Van" and later as General Vo Nguyen Giap, how to lob grenades overhand and launch mortars. "One time, he looked down the barrel of the mortar," remembered OSS Deer Team member Henry Prunier, who died in 2013, in an interview with the Worcester (Massachusetts) Telegram & Gazette in 2011. "I was shocked. His head could have been blown off"


Không tiền. Không gái. Không cà fe!

Cảnh đẹp VN

Giới Thiệu Sách, CD


“ Đợi bọn mọi”, tiểu thuyết của J. M. Coetzee, bản dịch tiếng Việt của Crimson Mai& Phương Văn, Bách Việt & NXB Văn Học, 2014.

Việt Nam Xưa
Intel Life
Huế Mậu Thân
Cali Tháng Tám 2011

30. 4. 2013



Trang đặc biệt

Tưởng nhớ Thảo Trường

Tưởng nhớ Nguyễn Tôn Nhan

TTT 2011
TTT 2012
7 năm TTT mất

Tribute to PCL & VHNT

Hình ảnh chiến tranh
Việt Nam của tờ Life

Vĩnh Biệt BHD

6 năm BHD ra đi
Blog TV

Trang NQT



Lô cốt trên đê làng
Thanh Trì, Sơn Tây

Tribute to NCT:
Vietnam's Solzhenitsyn