SN 2014

*

Trẻ hơn 5 năm trước, nhờ bộ răng dởm!
*

*

C. 1690: Sichuan

DEADLY JOKE

The schoolmaster Sun Jingxia once told this story.

A certain fellow of the locality let us call him X, was killed by bandits during one of their raids. His head flopped down on to his chest. When the bandits had gone and the family came to recover the corpse for burial, they detected the faintest trace of breathing, and on closer examination saw that the man's windpipe was not quite severed. A finger's breadth remained. So they carried him home, supporting the head carefully, and after a day and a night, he began to make a moaning noise. They fed him minute quantities of food with a spoon and chopsticks, and after six months he was fully recovered.

Ten years later, he was sitting talking with two or three of his friends when one of them cracked a hilarious joke and they all burst out laughing. X was rocking backward and forward in a fit of hysterical laughter, when suddenly the old sword wound burst open, and his head fell to the ground in a pool of blood.

His friends examined him, and this time he was well and truly dead.

His father decided to bring charges against the man who had told the joke. But the joker's friends collected some money together and succeeded in buying him off. The father buried his son and dropped the charges.

Pu Songling, from Strange Tales from a Chinese Studio. Having passed the jirst civilservice examination at the age of eighteen in the late 1650s, Pu foiled to obtain a government post, so he became a private tutor for a local family in 1679. By that time the self-titled "historian of the strange" had collected the majority of the 431 tales that comprise his book. At odds with the prevailing literary tastes of the day, the work was not celebrated until some fifty years after his death.

Bồ Tùng Linh, từ Liêu Trai Chí Dị

TV tưởng niệm anh hề vừa mất, với chuyện cười chết người của BTL, và bài viết trên Obs, trong có 1 câu thật thần sầu : Nếu chúng ta nghe tin Thượng Đế ngỏm (vì cười) thì chúng ta biết liền ai trách nhiệm cái chết của Thằng Chả.

Và bài phỏng vấn trên Time, số 25 Tháng Tám, 2014

*

Pierre Ryckmans, 78, Dies; Exposed Mao’s Hard Line

Pierre Ryckmans, who used the pen name Simon Leys, first traveled to China as a student in 1955. His once romantic view of China dissipated when he learned of the Cultural Revolution.
Bạn đọc TV làm quen với SL qua bài viết về Malraux: Trí thức làm dáng. Trên tờ Obs số mới, có bài tưởng niệm ông, tuyệt lắm. TV sẽ đi sau.

*

*

  Thơ Mỗi Ngày

SELF-PORTRAIT IN BED

For imaginary visitors, I had a chair
Made of cane I found in the trash.
There was a hole where its seat was
And its legs were wobbly
But it still gave a dignified appearance.

I myself never sat in it, though
With the help of a pillow one could do that
Carefully, with knees drawn together
The way she did once,
Leaning back to laugh at her discomfort.

The lamp on the night table
Did what it could to bestow
An air of mystery to the room.
There was a mirror, too, that made
Everything waver as in a fishbowl

If I happened to look that way,
Red-nosed, about to sneeze,
With a thick wool cap pulled over my ears,
Reading some Russian in bed,
Worrying about my soul, I'm sure.

Charles Simic

[From My Noiseless Entourage, 2005]

Chân Dung Tự Họa ở trên Giường

Với mấy đấng bạn quí, tưởng tượng
Gấu có cái ghế mây
Lấy từ thùng rác
Có cái lỗ, đúng ngay chỗ để bàn tọa
Mấy cái chân ghế lung lay như răng bà lão
Tuy nhiên, nhìn cái ghế, vưỡn thấy có tí phẩm giá của riêng nó

Gấu, chính Gấu, chẳng hề dám ngồi lên
Nhưng, với cái gối, thì chuyện ngồi có thể
Với tí cẩn trọng, tất nhiên
Hai đầu gối phải níu lấy nhau
Đúng là cách mà H/A đã từng, một lần
Em ngả đầu ra phía sau, cười
Che giấu sự mất thoải mái của mình

Cây đèn bàn ngủ
Làm cái điều phải làm
Nghĩa là
Ban cho căn phòng vẻ bí ẩn.
Một cái gương nữa chứ
Nó làm cho cảnh vật lung linh
Như trong chậu cá cảnh

Nếu nhìn theo viễn ảnh như thế đó
Mũi đỏ lòm, thèm xụt xịt vài cú
Với cái mũ len chùm kín cả tai
Gấu nằm trên giường
Đọc Dos,
Lơ tơ mơ về linh hồn của mình
Hẳn thế.

Car Graveyard

This is where all our joyrides ended:
Our fathers at the wheel, our mothers
With picnic baskets on their knees
As we sat in the back with our mouths open.

We were driving straight into the sunrise.
The country was flat. A city rose before us,
Its windows burning with the setting sun.
All that vanished as we quit the highway
And rolled down a dusky meadow
Strewn with beer cans and candy wrappers,
Till we came to a stop right here.

First the radio preacher lost his voice,
Then our four tires went flat.
The springs popped out of the upholstery
Like a nest of rattlesnakes
As we tried to remain calm.
Later that night we heard giggles
Out of a junked hearse-then, not a peep
Till the day of the Resurrection.

Charles Simic: New and selected poems

Bãi tha ma xe

Đó là nơi tất cả những chuyến dong chơi bằng xe của chúng tôi chấm dứt
Ông via thì ngồi ở tay lái
Bà via với cái rỏ picnic trên đầu gối
Chúng tôi ngồi ghế sau, miệng đứa nào cũng há thật to

Xe chúng tôi chạy thẳng vô ánh mặt trời
Miền quê trải dài, mềm thõng.
Một thành phố dựng lên ở đằng sau chúng tôi
Những cửa sổ đỏ rực trong mặt trời lặn
Tất cả biến mất khi xe chúng tôi rời xa lộ
Và chạy xuống một cánh đồng
Vỏ bia, giấy gói kẹo, vãi.
Sau cùng đậu ngay chỗ này

Đầu tiên là ông linh mục mất mẹ nó cái giọng ở trong cái đài
Rồi tới bánh xe xẹp
Những cái lò xo bật ra khỏi nệm ghế, như ổ rắn
Trong khi chúng tôi cố gắng im lặng
Ban đêm, sau đó, chúng tôi nghe những tiếng cười rúc rích
Từ chiếc xe tang cũ nát - rồi thì, không một tiếng chít chít
Cho đến ngày Phục Sinh.

Note: Hai bài thơ, đã sửa.

Tks & Sorry. NQT


Conversations with the Dead

Chuyện trò với người chết

Alberto Manguel

*

Jean-Baptiste-Camille Corot: La Petite Liseuse, circa 1855-1861


15 Chân Dung Nhà Văn của MT & Tiểu thuyết mới @ VN

Đọc, thì hiểu ra câu của Todorov, hồi nhớ là 1 cách nhớ quá khứ sao cho hợp với hiện tại. MT viết về bạn, sao cho có mình ở trong đó, trong 1 vị trí thích hợp nhất.
Nhưng Brodsky phán, mới thú, đây là những bài ai điếu của MT dành cho bạn, mà dưới mắt ông, thì đều đã chết rồi!

Danh sách bồi bút đồi trụy Miền Nam trước 30 Tháng Tư, đầu tiên, gồm 12 tên, không phải 17, như Gấu viết lộn, Gấu đứng hàng thứ 7, đăng lần đầu trên báo Tin Sáng, Gấu nhớ rõ, Gấu đọc, khi ngồi trên 1 băng ghế trong Bưu Điện Sài Gòn, như là 1 khách hàng, Gấu không nhớ tới đó để làm gì, và 1 anh bạn cùng sở, đi qua, dí tờ báo vào mặt Gấu, cười cười, bỏ đi.
Anh này biết Gấu viết văn.
Gấu đọc, ngạc nhiên quá, và sợ quá, đúng là như vậy. Làm sao mà chúng lại biết được.
Phục VC quá!
Sau mới hiểu ra, cái thằng viết cái danh sách đó rất rành về Gấu!
Gấu đã kể ra chuyện này rồi. Khi Thảo Trường còn sống, anh thú quá, mail hỏi, có tao [tôi] ở trong danh sách không, ông Gấu [Cà Chớn] ?

Hà, hà!

MT phải biết danh sách này, vì ông hình như cũng phải mất một, hai năm trốn chui chốn nhũi, trước khi đi được.

Làm gì có cái chuyện "điệp viên" từ ngoài Bắc vô, mang cái danh sách theo.
Chúng đâu coi lũ nhà văn Ngụy là cái đéo gì, MT hơi cường điệu về ông và đồng bọn.
Chúng có mang theo 1 cái tape, trong vụ Mậu Thân, để đọc trên Đài, khi chiếm được thành phố, và 1 tên chuyên viên Đài Phát Thanh, TV kể chuyện này rồi, nguồn từ tờ báo của Mẽo.


Thu 2014

Tựa hồn những năm xưa