|
Tribute to
Phạm Duy
Ca khúc VN,
như tui biết thời VNCH, và thời nay, dường như hầu hết là thể loại
popular
song. Nhạc bình dân, pop music thì càng chứa đựng nhiều xúc cảm, trữ
tình, thi
thơ. Vậy thì, làm sao mà thơ lại tìm đường tách ra khỏi nhạc cho được.
Khó lắm,
nếu còn muốn ca khúc hay.
Tiếng hát
bay trên hàng phố bâng khuâng
Chiều đong
đưa những bước chân đau mòn
Chợt nghe
mùa thu bay trên trời không
Còn ai giữa
mênh mông đời mình
Nỗi đau ùa lấp
trên tuổi thơ
(Xin còn gọi
tên nhau - Trường Sa)
*
Just a kiss
on your lips in the moonlight
Just a touch
of the fire burning so bright
No I don't
want to mess this thing up
I don't want
to push too far
Just a shot
in the dark that you just might
Be the one
I've been waiting for my whole life
So baby I'm
alright, with just a kiss goodnight
(Just A Kiss
- Lady Antebellum)
Source
Bản nhạc này
cũng thật là thần sầu. Tiếng hát ru em còn “nuối” trên môi, từ “nuối”
mới khủng
khiếp làm sao.
Gấu có 1 kỷ niệm về nó, đúng vào thời kỳ Cali vào trận Trần Trường. Gấu
lúc đó “thất
nghiệp”, bò qua Cali sống nhờ mấy đứa bạn của đứa em đã tử trận, mấy
[một, đúng
hơn] ông bạn, tức Du Tử Táo, thấy mặt Gấu, chẳng cần lên tiếng là đã
giúi vô
tay 1 tờ 50 đô, vo tròn lại, để tránh người để ý! Ở nhà 1 ông bạn quen
từ thời
Quán Chùa, ông ta đưa cái chìa khoá, muốn về lúc nào thì về, đi xe buýt
tới Phước
Lộc Thọ, chờ ông bạn chủ tiệm mở cửa hàng, và khi rảnh rang, là lang
thang cùng ông, hoặc theo ông lên trường đua, coi ông đánh cá ngựa.
Nếu ông ta bận thì Gấu bèn ghé quán cà phê
gần tiệm Trần Trường quan sát trận đánh, và đánh cờ tướng.
Khi biết Gấu quá thèm nghe
lại bản nhạc Xin còn gọi tên em,
ông
chở Gấu tới
quán nhạc, mua cái băng cát xét [khi đó còn chơi cát xét] có bản nhạc
này.
Sau,
để cho chắc ăn, Gấu chơi luôn hai cái CD do Khánh Hà hát.
Hay hơn Lệ Thu, vì dù
sao cũng trẻ hơn. Bài nhạc Nước Mắt
Mùa Thu, PD làm cho LT thua xa của
Trường Sa, cũng làm cho Lệ Thu
Nỗi
đau ùa lấp
trên tuổi thơ: Nỗi
đau “mù”
mới thần sầu, tới chỉ được!
Chợt
nghe
mùa thu bay trên trời không: Từ "không" này mà chẳng
ghê sao?
NQT
Hai, trong
‘Top 10’, những “Search Key-phrases” của Tin Văn, theo từng tháng, tuyệt
vời làm
sao, là hai cụm từ cùng “liên can” tới cái hồn của văn chương Miền Nam,
là nhạc
sến, và cùng làm nhớ tới entry đầu tiên Gấu đọc trên blog của CM
Một entry về
mưa Sài Gòn
Phố vẫn
hoang vu từ lúc em đi
Tiếng hát ru
em còn nuối trên môi
Hóa ra là
thiên hạ vô trang Tin Văn là
để tìm cái hồn văn chuơng Miền Nam, đã
thất lạc
cùng với cuộc ăn cướp của lũ Yankee mũi tẹt:
Hồn Đông
phương thất lạc, buồn Tây phương! (1)
Nhớ, khi
còn
viết cho tờ Văn Học của NMG,
đám cán bộ VC được Đảng phái đi công tác hải ngoại quí GCC lắm, gửi thư
cho ông chủ
chi địa hỏi thăm, uý lạo mấy lần, chuyện này cũng lèm bèm đôi ba lần
rồi.
Lần đụng
tới thần tượng Bắc Kít, là Nguyễn Huy Thiệp, mấy ảnh viết thư phán, vết
thương NHT
[không phải vết thương di tản của PD nhe] đã 10 năm rồi, đã thành sẹo
rồi, ông
NQT lại cầm dao nhọn xoáy vô, nhưng hy vọng lần này nó lành hẳn!
Cái vụ NHQ
thì cũng thế, nhìn 1 cách nào đó.
GCC đâu có thù hằn gì đám Hậu Vệ. Chứng cớ, ngay khi chúng vừa ló mặt
ra, với tờ báo giấy là tờ Việt,
Gấu đã viết bài cộng
tác liền. Cũng thế với băng Chợ Cá. Nhưng nếu không viết ra, ông
thần NHQ này
cứ tiếp tục bịp, tiếp tục phán vô tội vạ, và hơn thế, cái vết thương
chữ S cứ còn
hoài. Trước 1975, Võ Phiến đâu có ưa gì đám Bắc Kít di cư làm trời ở
Sài Gòn.
Ông đã từng
phán, chúng di cư để tiếp tục lãnh lương của Tẩy, đễ “lỡ” khi chết vì
VC thì có
tiền tử.
Bỏ chạy thật lẹ, qua Mẽo, được Xịa cho tí tiền, là bèn chửi vung vít
đám
Sáng Tạo, khi đám này đi tù VC, mà ông tin rằng, chẳng có ngày về.
Trong một lần đi cùng NTiV lên
Montreal, nhậu với một tay chuyên
về điện ảnh, tay này cho biết, có một người bạn không hề bỏ một bài Tạp
Ghi nào
của Gấu [khi đó viết cho NMG, trên tờ Văn Học], nhưng Gấu đoán, ông bạn
này là
chính ông ta.
Trong lúc nhậu, chủ nhà hỏi Gấu, anh viết một bài viết như thế
nào. Và Gấu trả lời, tất cả những bài viết của Gấu đều là cóp nhặt, đều
là kết
hợp của đủ thứ hầm bà làng, cho đến khi Gấu có được một cái "vision"
choàng lên tất cả.
Với bài Biển, (1) "vision" của nó, là chi tiết về
cát.
Với bài Bếp Lửa, cái vision
của Gấu chiếu về cuốn
của Barthes: Độ không của
cách viết.
Bài viết Bếp
Lửa kết thúc bằng câu:
Người ta có thể đọc hoài một cuốn sách, nhưng không chỉ có một cách đọc
cuốn
sách đó.
Nếu người viết có một "viễn ảnh" về bài viết, khi viết, thì người
đọc, cũng có một viễn ảnh, về bài viết, khi đọc.
Đọc một bài thơ, bài văn, như thế nào?
Hãy đọc nó, như là một viễn ảnh, của riêng bạn, về nó.
Và như thế, viễn ảnh còn là chìa khoá, password của riêng bạn, để mở ra
bài
viết
Có lẽ, chẳng ai có thể dậy bạn, đọc một bản văn.
Có thể, có những gợi ý, nhưng đọc nó như thế nào, là tùy ở bạn.
Bếp Lửa
Nhìn theo
kiểu “vision” như thế, thì cái vision
của nhạc sến là… nếu một mai hòa bình, anh đi học lại [Một mai qua cơn
mê], đi
thăm nơi người thân xuống, rừng chông, giao thông hào, khóc người chết
mà do vội
quá chưa kịp khóc..
Còn vision
của Bắc Kít là chiến thắng cuộc chiến.
Bởi thế mà
khi Trịnh Công Sơn vừa té xuống, vì ghiền
rượu và di căn của nó, chưa chạm đất, là Gấu đã đi đường tưởng niệm, và
ông Chánh
Tổng An Nam ở Paris [đừng lộn với "Người của chúng ta ở Paris" nhe!]
phải gật gù,
dũng cảm thật, thằng cha Gấu!
Thầy Cuốc
"này", bây giờ thì Gấu nhận ra “vision” rồi.
“Cũng” 1 thứ
háo danh, học hành chẳng tới đâu [ông
ta đậu tú tài đúng thời gian VC ăn cướp được Miền Nam, học hành chi
đâu, thành
ra “lệch pha” mà cũng không biết!], ra hải ngoại đúng lúc chẳng có ai,
thế là hùng
hổ vỗ ngực xưng tên, ta là nhà phê bình, rồi viết về những thứ cực dữ
như VP, MT. Ông ta không hề biết là trước 1975 chẳng ai thèm viết về
hai đấng này,
nói quá
lên 1 chút, nhưng thực sự là như vậy, bởi thế mà chính ông ta mới phán
đọc những
bài viết của những ông này ông kia về VP một cách “hờ hững”, họ có viết
nhưng mà
là những bài viết nhân dịp này, nọ, chưa có ai làm 1 cú phê bình tới
nơi tới chốn
cả!
Thầy viết phê bình, là trưng cả lô sách đọc, của
lũ mũi lõ, thực chất là bịp.
Gấu đã kể ra 1 trường hợp Thầy viết về
Barthes, đọc cái
câu Thầy dịch, quái quá, Gấu đành phải đi tìm nguyên tác, hoá ra là
Thầy dịch
nhảm!
Một ông như
thế, mà tại làm sao lại được thổi, sắc
sảo nhất, cái chó gì cũng nhất?
Bây giờ thì mới hiểu ra, toàn là mấy đấng Trung
Kít và đệ tử của Thầy thổi Thầy.
NXH bạn quí của GCC, dân Nha Trang. Nguyễn Mộng
Giác, Bình Định.
Cái đầu óc địa phương nó khủng khiếp đến như thế
đấy!
Hai đấng thi sĩ mà thầy Cuốc chê, “kém trung bình”,
là... Bắc Kít!
[Sorry, NTN
dân Biên Hòa. NQT]
Phạm Công
Thiện ư?
Được, vì, tuy không phải Trung Kít, nhưng đếch Bắc Kít, là OK!
Gấu đã kể về
trường hợp 1 đấng bạn quí cũng cùng nhóm "tiểu thuyết mới", mà Gấu mê
như điên chẳng
khác gì mê Người Đi Trên Mây. Mỗi lần gặp ở Quán Chùa, là "moa toa"
loạn cả lên, mặt ông ta cứ khinh khỉnh, Gấu lại khoái, mới chết chứ, vì
nghĩ, thì mỗi bạn quí là 1 cá [quái] tính!
Phải đến mãi khi ra được
hải ngoại, khi từ chối
viết cho 1 ông chủ báo, thì ông này mới xì ra cho Gấu biết, mi tưởng nó
là bạn
quí của mi ư, nó chửi mi như điên, thề, báo nào có bài mi là nó đếch
cộng tác, khi
tao viết thư xin bài!
Đến lúc đó
thì Gấu mới biết ông ta là Trung Kít, có họ hàng bà con gì đó với VP!
Như 1 bù trừ,
“nơi nào phung phí nước mắt thì nơi khác dè xẻn lại”: Những bạn quí
thực sự của
Gấu Cà Chớn sau này, bi giờ đúng hơn, thì đều Trung Kít!
Tks All.
Best Tết, and
“Remember me”, whisper the dust (1)
(1)
Remember
me,"
whispers the dust.
("Hãy
nhớ đến tôi,"
Hạt bụi thì thầm.)
Peter Huchel
(thi sĩ Đức)
[Joseph Brodsky
trích dẫn, trong "Ca ngợi buồn phiền", "In Praise of
Boredom"]
*
Buổi tối, lần
Gấu nghe tay bạn tù cải tạo chơi ghi ta bản Thuyền Viễn Xứ, và miệng lẩm bẩm
hát
theo, thật là tuyệt vời.
Tuyệt vời và
Ngỡ ngàng.
Thứ nhất, Gấu
không hề nghĩ rằng, tay này biết chơi nhạc, không hề nghĩ rằng, lần đầu
tiên cầm
vô cái đàn ghi ta "của cấm" đó, anh chàng lại chơi đúng cái bản nhạc mà
Gấu để
mãi tận đáy lòng mình, tưởng đã quên nó rồi, lôi ra và tấu nó lên, ở
giữa khoảng
trời đất mênh mông là nông trường cải tạo Đỗ Hòa, thuộc đặc khu Rừng
Sát ngày nào, ngoài kia
là trùng trùng lớp lớp rừng tràm rừng đước, là trùng trùng lớp lớp mồ
hôi, sức
tù đổ xuống, và trên trời kia, là trăng sáng đang đổ xuống....
Có lẽ, chỉ
những dòng sau đây, của Milosz, viết về Mandelstam, là xứng với những
kỷ niệm của
Gấu, khi nghe nhạc PD ở nông trường cải tạo Đỗ Hòa, Cần Giờ.
Mandelstam in
the Gulag, insane and looking for food in a garbage pile, is the
reality of
tyranny and degradation condemned to extinction. Mandelstam reciting
his poetry
to a couple of his fellow prisoners is a lofty moment, which endures. (1)
Mandelstam,
khi ở trong Gulag, điên khùng, và tìm kiếm đồ ăn trong đống rác, là
thực tại về
bạo tàn, thoái hoá đưa đến huỷ diệt.
Nhà thơ đọc
thơ của mình cho bạn tù, là một khoảnh khắc thăng hoa hoài hoài.
Gấu Nhà Văn,
vào 1 bữa chủ nhật, đếch phải đi lao động cải tạo, nghe Ngày Mai Đi
Nhận Xác Chồng,
nhạc PD, phổ thơ Lý Thị Ý, với 1 số bạn tù ở nông trường cải tạo Đỗ
Hòa, là cái
khoảnh khắc thăng hoa hoài hoài, và nó sẽ theo bước chân người sáng tạo
ra nó,
qua tới cả thế giới bên kia.
Thần sầu!
Hà, hà!
Cái khúc “Mandelstam, khi
ở trong Gulag, điên khùng, và tìm kiếm đồ ăn trong đống
rác, là thực tại về bạo tàn, thoái hoá đưa đến huỷ diệt”, cũng đúng với
Gấu Nhà
Văn.
Không có
khúc này thì không có “hệ luận”, là khúc sau.
Tất cả liên
quan tới lần Gấu Cái đi thăm nuôi lần đầu, và, nếu không có lần thăm
nuôi này,
thì kể như “hư vô”, chẳng có khúc nào!
Nhiều người,
khi viết về các nhạc sĩ mà họ yêu thích, thường khen nhạc sĩ ấy không
những chỉ
là nhạc sĩ mà còn là một thi sĩ: Lời trong các ca khúc của họ hay như
thơ.
Hoàng Ngọc Hiến còn có ý định “tiến cử” ca từ bài “Đêm thấy ta là thác
đổ” của
Trịnh Công Sơn là một trong những “bài thơ tình hay nhất của thế kỷ”.
Thú thực,
đọc những lời khen ngợi như thế, tôi chỉ thấy sự dễ dãi đến độ buồn
cười. Theo
tôi, nếu chỉ nhìn từ góc độ thơ, rất hiếm có ca từ nào trong các bản
nhạc bằng
tiếng Việt có thể được xem là trên trung bình. Xin lưu ý: tôi chỉ nói
từ góc độ
thơ. Tôi không bàn về nhạc.
NHQ
Đọc thì thấy
đúng, vì đa số thường nghĩ như vậy. Nhưng với riêng Gấu, đếch đúng.
Thí dụ.
Có ngay
TSC
viết:
“Trời buồn
gió cao”.
Thầy Cuốc thử
giải hình ảnh thơ trên: Tại làm sao nhạc sĩ viết như thế?
Giả như Gấu
đổi đi, là, “trời buồn gió thấp”, được không? Có còn thơ không? [Trời
có còn buồn, hay là hết buồn?]
Về “nội lực
thơ” của Thầy, Gấu nghi, yếu xìu, thành thử “nhìn từ góc độ thơ” của
Thầy, Gấu
không nghĩ là ghê gớm gì lắm đâu!
Có lần, Gấu
viết, cái gọi là hồn văn chương Mít nằm rải rác trong nhạc sến, bị chửi
quá xá
quà xa. Nhân đây, nhân PD vừa đi xa, bèn “bàn chơi” về lời nhạc sến, mà
theo Gấu,
PD không có ở trong đó! Lời nhạc của ông, cao quá so với sến,
thành ra tưởng
cái đó là thành công của ông, nhưng không phải. Lời nhạc sến không đầy
nhục dục
như lời nhạc PD.
Chính ông cũng phải công nhận điều này.
Hình ảnh,
thí dụ, “ngọn đèn đêm đứng yên cúi đầu”, không có chất “nhục dục” như
"uống môi
em ngọt", thí dụ.
Nội lực thơ
khoan nói, nội lực, hay đúng hơn, khả năng sử dụng tiếng Việt, của hai
diễn đàn
văn học, chấm hết [vì chỉ có hai], Hậu Vệ và Da Mùi, rất tệ. Đó là sự
thực. Vài
dòng giải đáp thắc mắc liên quan đến cái tên của diễn đàn, Hậu Vệ, mà
gọi là “bản
tin”! Một ông suốt đời làm thơ, mà nhầm "thế lực" [puissance]
với
"sức mạnh,
lực luợng" [force, mouvement].
Thầy Cuốc, theo Gấu, rất dở tiếng Việt,
kiến thức
phổ thông cũng quá tệ ["lệch pha" mà còn không biết là gì], làm sao mà
nội lực thơ
đáng tin cậy được?
Ngôn ngữ được
sử dụng trong nhạc sến, với những người thực sự yêu tiếng Việt, họ nhận
ra liền,
chưa bị tha hóa. Lời nhạc PD chỉ đạt đỉnh cao khi ông phổ thơ, còn kỳ
dư, thì
cũng thường, lâu lâu cũng tới đỉnh cao, khi ông chạm vô nỗi đau, nỗi
khổ, nỗi
đói của dân Mít, vì Bắc Kít như ông, hay như Gấu, đói là ám ảnh thường
trực,
"người nào bị đói rồi, là suốt đời ám ảnh bị đói"! Đây cũng là 1 lý
do gây nên cuộc chiến Mít. Thằng đói quá làm sao thương được cái thằng
đã no,
mà còn chưa bao giờ bị cái rét hành hạ!
Từ góc độ
thơ?
Kinh thật. Vốn liếng vài bài thơ tiền chiến, vài bài ca dao, ngoài ra
là
chấm hết. Mù tịt về thơ nước người, thơ Đường không [đâu biết chữ… Nho?], thơ mũi lõ không, thơ da màu khác da
Mít, không.
Viết thì bố chó xồm, quái đản thật.
Quái đản nhất
là tiếng Việt không rành!
Còn
gì đâu trong cuộc được thua (Châu Đình An)
Tôi đoan chắc
là chỉ vì quá yêu thương các con, ông đã chọn về Việt Nam trong chế độ
độc tài
hiện hữu để có ba việc:
Thứ nhất:
Cái chết của vợ là bà Thái Hằng đã làm ông hụt hẫng năm 1999, dù ai nói
ra sao
về cuộc đời tình ái phiêu lưu thêu dệt của người nhạc sĩ, nhưng, có lần
ông cho
tôi nghe ca khúc “Nắng Chiều Rực Rỡ” mà ông bảo là viết riêng cho bà,
vì cả
ngàn ca khúc của ông chưa có bài nào viết cho bà. Trong đó có câu “thế
kỷ này,
đang trong nắng ban chiều. Cho lòng mình bâng khuâng nhớ nhau”. Ông bắt
đầu cô
độc thực sự sau ngày bà ra đi.
Thứ hai: Người
già cô độc, và đơn chiếc, dễ tủi thân mủi lòng, nếu ông mất sớm vào
khoảng 70
tuổi thì thôi không có chuyện nói đến, và bây giờ Phạm Duy vẫn là thần
tượng,
nhưng ông sống đến trên 80 tuổi mà quê hương với ngày về thực sự vẫn xa
vời vợi,
chế độ cộng sản chưa sụp đổ như bao người trông chờ, không biết đến bao
giờ
quay trở lại cố hương. Ông mất sự kiên nhẫn, ông muốn về một lần rồi
nhắm mắt
xuôi tay ở cái quê hương khốn khổ đã cho ông nếm trải nhục vinh rồi ra
sao thì
ra.
Thứ ba: Sau
hết là cuộc sống các con, khi ông chết rồi con mình sẽ ra sao, chẳng ai
có nghề
nghiệp cố định, chẳng ai có bằng cấp gì cả, chỉ hoàn toàn sống bằng âm
nhạc của
chính ông dạy dỗ, tạo dựng. Và môi trường hải ngoại thì không đủ điều
kiện để
các con sinh sống, làm thầy thì không được, làm thợ thì khó, do vậy,
ông lợi dụng
chính sách gọi là “nghị quyết 36” hoà giải dân tộc để trở về, mở đường
máu tồn
tại và nuôi sống “âm nhạc của ông và các con”, bất chấp sự phản đối,
bất chấp,
ông biết là người ta sẽ thất vọng vì sự sụp đổ hình ảnh thần tượng nghệ
sĩ quốc
gia nơi ông.
Note: Bài viết
rất là có tình. NQT
Tuy nhiên,
theo Gấu, Phạm Duy tính về từ lâu rồi.
Ít ra là từ lần trả lời phỏng
vấn của tờ
"gió đông", số 1, 1997 ở Đức, do 1 nhóm Bắc Kít chủ trương. Giữa Bắc
Kít với nhau, ông gợi ý xin về, khi than, không lẽ tôi khi chết phải
chôn ở Bắc
Cực sao, và kể công tham gia Kháng Chiến. (1)
Lần đó, đọc
những câu trả lời, Gấu ngu quá, không hiểu được 'hậu ý' của PD, bèn
viết bài “Mùa
Thu, những di dân” để vặc lại, mọi oan khiên của dân Mít bắt đầu từ
“Một Mùa
Thua năm qua Cách Mạng tiến ra”, và sau cùng, tới 30 Tháng Tư 1975,
tiến ra biển,
theo ngón tay chỉ của Đức Thánh Trần nơi bờ sông Sài Gòn, và từ đó, có
1 sắc
dân mới ra đời: Thuyền Nhân.
Nhưng đọc
bài viết thật chân tình này, thì hiểu thêm, chính là do cần tiền cho
đám con
cháu mà PD đành bò về.
Bài viết và
chi tiết cần tiền lo cho con cháu làm Gấu nhớ đến sư phụ của Gấu, là
Faulkner.
Người viết tiểu sử Faulkner gọi ông là
"con quỉ của sự hữu dụng":
Bằng cách chọn
Estelle làm vợ, bằng cách chọn nhà của chàng ở Oxford, giữa bộ lạc
"Falkner", Faulkner tự chọn mình một thách đố khủng khiếp: Làm sao
làm ông chủ, người được sự hỗ trợ của toàn thể gia đình, người cha, con
đực đứng
đầu cả một bộ lạc… giống như một đàn ruồi, xâu xé, từng đồng xu kiếm
được,
trong khi, cùng lúc, làm sao phục vụ con quỉ nằm ở nơi đáy sâu con
người ông.
Trường kỳ kháng chiến, cùng một lúc chịu đựng cả hai mặt trận như thế,
sức voi
cũng chịu thua, cho nên, như Parini gọi ông, “một con quỉ của sự hữu
hiệu”, với
khả năng của vị thần Appolon, cuối cùng, khối lượng công việc cũng quật
ngã
ông. Để cung phụng đàn ruồi, thiên tài chói chang của văn chương Huê Kỳ
thập
niên 1930 sau cùng đành phải để việc viết tiểu thuyết qua một bên - đây
là thứ
viết lách mà chàng quan tâm tới nhất, chàng sinh ra đời, là để viết
tiểu thuyết
– quay qua, đầu tiên là viết ba đồ làm xàm, bá láp cho mấy tờ lá cải,
sau tới kịch
bản phim cho Hồ Ly Út.
[Đây chính
là điều mà Gấu Cái ca cẩm thường ngày: “Tài” của mi đâu phải để làm
trang...
nhà! Tài của mi, là để viết “tỉu thết”, thứ để đời, nhờ đó mà ta được
thơm
lây!] (2)
Nguyễn Huy Thiệp & Phạm Duy
& Hamlet & Kafka [Thư Gửi
Bố] & Kiệt [MCNK]
Đọc Blog NL, (1)
viết về NHT, và nhân trong nước dịch Kafka, Thư Gửi
Bố, Gấu bỗng nhớ đến 1 ông bố Bắc Kít vs
ông bố Liên Xô qua hình ảnh Hâm Liệt và Xì Ta Lin. Trong "Đứa con gái
của
viên Đại
Uý" của Pushkin, viên sĩ quan trẻ bị bố "lo lót" Sếp của anh, để
tống đi tiền đồn heo hút, đêm nằm mơ bố bị
bịnh
được về nhà thăm, đến bên giường thì không phải bố, mà là viên tướng
giặc, nông dân
nổi dậy, Pugachev!
Phạm Duy cũng là 1 ông bố Bắc
Kít, nhưng không phải thứ "cực độc".
Pasternak
by Milosz
D.M.Thomas,
người viết tiểu sử Solz. cho biết, kịch Hamlet,
của Shakepeare, ngay từ thoạt kỳ thuỷ của thời đại Stalin, đã bị cấm.
Tuy không
chính thức, nhưng đám cận thần đều biết, Stalin không muốn Hamlet
được trình diễn. Trong một lần tập dượt tại Moscow Art,
Stalin hỏi, “có cần thiết
không?”, thế là dẹp. Vsevolod Meyerhold, đạo diễn, người ra lệnh
Pasternak dịch Hamlet, đành quăng bản dịch vô thùng
rác, nhưng ông tin rằng, nếu bất thình lình, tất cả những kịch cọt đã
từng được
viết ra, biến mất, và may mắn sao, Hamlet
còn, thì tất cả những nhà hát trên thế gian này đều được cứu thoát. Chỉ
cần diễn
hoài hoài kịch đó, là thiên hạ ùn ùn kép tới đầy rạp. Tuy nhiên, cả đời
ông, chẳng
có được cơ may dựng Hamlet.
Nguyễn Huy
Thiệp phải đợi 30 năm sau khi cuộc chiến chấm dứt, phải đợi chính đứa
con thân yêu
của ông ngập vào ma tuý, mới nhìn ra vóc dáng ông hoàng Đan Mạch, và sứ
mệnh bi
thảm của hắn: Giết bố!
Tuổi
Hai Mươi Yêu Dấu
Bây giờ tôi
mới biết khóc như cha chết là khóc thế nào. Chắc chắn đó là cái khóc
lớn nhất đời
một con người.
NHT: T20YÊUDẤU
Gấu có biết 1
ông bố Bắc Kít. Lần đầu, khi mới ra hải ngoại, gặp lại ông, ông hẹn đến
nhà chơi.
Vì Gấu không biết đường đi nước bước ra sao, ông chỉ cách lên đi
subway, bus… và
đứng đợi ở bus stop gần nhà, tức trạm chót Gấu phải tới.
Gặp, đưa về nhà, trong
khi đi, gặp 1 đấng thanh niên đi ngược chiều. Anh ta chẳng thèm nhìn
hai tên già, nhưng có điều chi khiến Gấu cảm thấy kỳ kỳ.
Khi anh ta đi xa rồi, bỗng
nhiên ông bạn giải thích, thằng đó là con trai tôi.
Sau, nghe kể,
qua 1 người quen. Có lần, đấng con đi ngoài đường với mấy người bạn.
Cũng gặp bố
đi với bạn. Ông gọi con, nó vờ. Ông cáu
quá, đến
trước mặt đứa con, hỏi, tại sao.
Thằng con lạnh lùng phán:
-Mi đâu phải
là bố tao?
*
Ui choa, chẳng
lẽ cái cảnh biểu tình [chống TQ ở Hà Nội, bị VC Bắc Kít đàn áp] là để…
làm thịt ông
bố Bắc Kít?
Amen!
BHD chẳng đã
“cự tuyệt” GCC, “cấm” GCC lấy cô, vì không thể chịu được sự nhục nhã,
GCC phải
gọi ông bố của cô là “bố của đôi ta”!
Một mình ta
gọi ông ta là Bố là đã quá khốn nạn rồi!
Hà, hà!
Note: Bài viết
về Pạt này, cũng đang ăn khách [top ten, Jan/2013, theo server], nhờ
vậy Gấu mới
được đọc!
Đâu có biết
trong nhà mình có gì?
[Câu này là
của em Rose, cô tớ gái trong Y sĩ đồng
quê của Kafka]
Thời gian giữ
mục Tạp Ghi cho tờ Văn Học của Nguyễn Mộng Giác, nghe tin Mai Thảo vô
bịnh viện,
sắp đi xa, Gấu vội đi 1 đuờng kỷ niệm. (1) . Nhận được 1 phát, là NMG vội
vàng chạy vô bịnh viện, đứng ngay bên giường đọc cho MT nghe.
Ông gửi
lời cảm ơn Gấu qua NMG và nói thêm, bây giờ nó viết còn đọc được, trước
không làm
sao đọc được!
May mà kịp,
chứ nếu không là đành không viết, với riêng Gấu.
Là vì quen trong bao nhiêu năm,
Gấu chưa từng viết về Mai Thảo. Nếu ông nằm xuống rồi, dù viết 1 bài
thổi ông
Trùm Sáng Tạo nức nở cũng đã thấy kỳ, nữa là xì ra rằng thì là Người có
hậu ý, hậu iếc!
Thảm thực!
Cuốn hồi ký
của PD ra đời cũng đã lâu lắm rồi, chẳng có ma nào viết, thế mà bi giờ
lại có vụ
hậu ý!
Giả như Thầy
Cuốc viết "cái gì" đó, về hồi ký PD, Người sẽ viết gì, và Người sẽ biết
gì để viết?
Trước giờ, ngoài Võ Phiến và Mai Thảo, Người đâu có thèm xoa đầu ai?
Ai xứng đáng
để Người xoa đầu?
Tribute to
Phạm Duy
Tôi hiểu hậu
ý của Phạm Duy: Ông muốn tôi viết cái gì đó về bộ hồi ký của ông. Tôi
khéo léo
thoái thác.
NHQ (1)
Câu phán này,
của Thầy Cuốc, là cũng thuộc thứ văn chương ai điếu, theo nghĩa của
Brodsky:
As a theme,
death is a good litmus test for a poet's ethics. The
"in memoriam" genre is frequently used to exercise self-pity or for
metaphysical trips that denote the subconscious superiority of survivor
over
victim, of majority (of the alive) over minority (of the dead).
Joseph
Brodsky: Anna Akhmatova Poems' Introduction.
Như một đề tài, cái chết là “lửa thử vàng”, một thứ
thuốc thử đạo
hạnh của một nhà thơ. Cái giọng 'tưởng niệm', cái dòng văn chương ‘ai
điếu’,
thường được sử dụng để thực tập sự tự thương thân trách phận, hay là
trong
những chuyến đi siêu hình làm bật ra tính ưu việt tiềm ẩn của kẻ sống
sót đối
với nạn nhân, của đa số (người sống) đối với thiểu số (ngưòi chết)
Võ Phiến đã
từng sử dụng nó khi viết về nhóm Sáng
Tạo.
Mai Thảo, về
bạn thân của ông là Thanh Tâm Tuyền.
Bây giờ đến
Thầy Cuốc.
*
Tôi chia sẻ
cái nhìn của nhà phê bình Nguyễn Hưng Quốc mới đây trên VOA: “Tất cả
những nghi
ngờ, bất đồng hay bất mãn [rồi đây] sẽ dần dần chìm vào quên lãng. Con
người thật
của Phạm Duy sẽ không còn án ngữ trước khối lượng tác phẩm đồ sộ và
nguy nga của
Phạm Duy. Một lúc nào đó, nghĩ đến Phạm Duy, người ta sẽ không còn nhớ
đến những
chuyện đi kháng chiến rồi dinh tê, chuyện vào miền Nam rồi vượt biên
hay chuyện
sống ở Mỹ rồi quay về Việt Nam; người ta cũng không còn nhớ những câu
phát biểu
nhiều khi rất tùy hứng và tùy tiện của ông. Lúc ấy, nghĩ đến Phạm Duy,
người ta
chỉ nghĩ đến những bài hát do ông sáng tác. Lúc ấy, tôi nghĩ, ông mới
sống thật
cuộc sống của ông. Một cuộc sống thật vĩ đại.”
NXH, Blog
VOA
Thì quả đúng
như thế.
Cũng theo cách suy nghĩ như thế, Hitler của Steiner phán: Không có Lò
Thiêu làm sao có nhà nước Israel?
VC sẽ phán,
không có Lò Cải Tạo làm sao có… ODP, Khúc Ruột Ngàn Dặm, Việt Kiều Yêu
Nước, PD đi rồi về?
Lúc ấy, tôi
nghĩ, ông mới sống thật cuộc sống của ông. Một cuộc sống thật vĩ đại.”
Lúc đó, PD
ngỏm từ đời nào rồi, làm sao “sống thật cuộc sống của ông. Một cuộc
sống thật
vĩ đại.” ?
Walter
Benjamin, bởi vậy mới phán, áp dụng vô đây, ở dưới chân tòa lâu đài âm
nhạc vĩ
đại của PD, là 1 đống... “gì gì” đó!
Hay, mọi tài liệu về văn minh [một tuyệt tác âm nhạc của PD,
thí dụ],
là 1 tài liệu về dã man [một em nào đó chịu hy sinh]!
Cái kiểu suy
nghĩ, hãy quên đi cái này chỉ nghĩ đến cái kia, của thầy Cuốc, Thầy
Todorov cũng
đã cảnh cáo, con người là giống sinh vật chỉ "nhớ" sao cho
lợi cái hiện tại của
nó.
Mít nhớ kiểu đó, là “cần” quên đi ba triệu con người chết trong
cuộc
chiến, cả
triệu con người nuôi cá…
Chúng ta có khuynh hướng đáp ứng một cách
sắc
bén với nỗi buồn văn chương hơn là sự khốn cùng của người hàng xóm.
Chính nơi
đây, mà cái thời mới xẩy ra, cho chúng ta những bằng chứng cay nghiệt.
Những
người khóc khi coi truyện tình lãng mạn "Werther" hay nghe nhạc
Chopin đâu có biết rằng họ đi qua địa ngục thực sự.
Steiner: Nhân Văn
Gấu
Cà Chớn tự hỏi, thính giả Mít, khi nghe Bà Mẹ Gio Linh của Phạm
Duy,
khóc ròng, có đi qua địa ngục "thực", là cuộc chiến Mít ?
Về nghệ thuật "thực", Bà Mẹ
Gio Linh, đầy nước mắt, nước mũi, nước đái [khóc quá vãi đái ra] có
bằng Bà
Mẹ Mít của Szymborka, chẳng giọt nước mắt nào?
VIETNAM
"Woman,
what's your name?" "I
don't know."
"How
old are you? Where are you from?" "I don't know."
"Why
did you dig that burrow?" "I don't know."
"How
long have you been hiding?" "I don't know."
"Why
did you bite my finger?" "I don't know."
"Don't
you know that we won't hurt you?" "I don't know."
"Whose
side are you on?" "I don't know."
"This
is war, you've got to choose." "I don't know."
"Does
your village still exist?" "I don't know."
"Are
those your children?" "Yes."
Wistawa
Szymborska
Việt Nam
Bà kia ơi,
tên bà là gì vậy? Tôi không biết
Bà bao nhiêu
tuổi? Tôi không biết
Tại sao bà
đào cái hang đó? Tôi không biết
Bà trốn bao
lâu rồi? Tôi không biết
Tại sao bà cắn
ngón tay tôi? Tôi không biết
Bà không biết
là tôi không làm đau bà ư? Tôi không biết
Bà ở bên
nào? Tôi không biết
Ðây là chiến
tranh, bà phải chọn bên. Tôi không biết
Làng bà còn
không? Tôi không biết
Những người
đó là con của bà? Ðúng rồi.
Note: Bài
thơ “Bà Mẹ Gio Linh” này, của nhà thơ Nobel người Ba Lan, Wistawa
Szymborska,
giá mà được PD phổ nhạc nữa, nhỉ?
Bài thơ hình
như đã được vài người dịch rồi. GCC dịch thêm 1 lần nữa, để mừng sinh
nhật người
nhạc sĩ vĩ đại, đời đời đau “vết thương di tản”! (1)
Cái chết của
nhà nhạc sĩ vĩ đại nhất xứ Mít, theo Gấu Cà Chớn, không phải chỉ 1 mình
nhà “phê
bình sắc sảo nhất không phải thời nào cũng có của dân Mít”, dửng dưng,
mà còn rất
nhiều người, trong có Gấu. Người sống thọ, sống đầy, sống quá, chưa
từng biết “sống
sót” nghĩa là gì, chưa từng hưởng 1 ngày tù VC, trên mình có mấy vết
ghẻ
đã thành
sẹo, vốn là những vết thương di tản, từ Rừng về Thành, từ thủ đô Bắc
Kít vô thủ
đô VNCH, từ Mít qua Mẽo, từ Mẽo về lại xứ Mít [ui chao viết mỏi cả
tay!], bi giờ
mới ra đi, có gì mà giựt mình, mà không dửng dưng?
Tuy nhiên, đây
là thủ pháp viết “đánh trước, xoa sau” của nhà đại phê bình. Khen, chê
thì cũng
nhiều quá rồi, bi giờ đè ra đánh cho vài roi, rồi sau đó mới xoa… “Lúc ấy, tôi nghĩ,
ông mới sống thật cuộc sống của ông. Một cuộc sống thật vĩ đại.”!
Tuyệt
cú mèo!
Tuy
nhiên, trong mấy cú đánh vô đít… PD, rồi xoa ... sau, cú "hậu ý",
khả nghi quá.
Bởi
vì, PD, khi làm bài “Một Mùa Thu năm qua Cách Mạng tiến ra”, thì
Thầy Cuốc
có thể chưa ra đời, làm sao mà ông “tiên tri” ra được sau này mình sẽ
phải nhờ Thầy Cuốc viết về hồi ký của ông, mở
ra bằng cú Mùa Thu, bắt đầu của 10 năm dân mình đoàn kết, chưa chia rẽ,
chưa hận
thù, chưa, chưa.....?
*
Nghệ sĩ phải
làm cho hậu thế tin rằng, anh ta
đã không sống, Flaubert nói. (L'artiste doit faire croire à la
postérité qu'il
n'a pas vécu). Maupassant ngăn cấm chuyện chân dung ông có trong tuyển
tập những
nhà văn nổi tiếng: Đời riêng của một người, và bộ mặt của ông ta không
phải là
để chường ra cho thiên hạ thấy. "Tôi ghét chuyện dí mũi vào đời riêng
của
mấy ông nhà văn lớn, và chẳng có một cuốn tiểu sử nào giọi chiếu được
một mẩu đời
tư của tôi," Nabokov nói. Italo Calvino giải thích thêm: ngu gì mà nói
cho
bất cứ một ai, dù chỉ một lời, về đời tư của mình! Faulkner mong muốn,
chỉ là một
người bị huỷ bỏ (annulé), được lịch sử gạch đi (supprimé par
l’histoire), chẳng
để lại bất cứ một vết tích, ngoại trừ những cuốn sách đã được in.
(Milan
Kundera khi nhắc lại, đã gạch dưới hai chữ sách, in). Theo một ẩn dụ
nổi tiếng,
nhà văn phá huỷ căn nhà riêng của ông, để, với những viên gạch lấy từ
đó ra,
xây dựng một căn nhà khác: cuốn tiểu thuyết của ông ta. Khi mà Kafka
được người
đời chú ý đến, nhiều hơn là (nhân vật) Joseph K., tiến trình hậu - cái
chết
(mort posthume), của nhà văn bắt đầu.
Sài Gòn Phóng solex như bay
Những chi
tiết trên, Gấu Cà Chớn chôm từ
Kundera, khi viết về Nguyên Sa, như 1 giảng hòa, sau cú đụng độ xưa,
cũ, từ khi
còn Sài Gòn, và được NXH viện dẫn từ bản dịch Kundera của Nguyên Ngọc, (1) để bảo vệ quan điểm của anh:
Phạm Duy, dù đời riêng có cà chớn cỡ nào, thì cũng chẳng
sao, chỉ cần tác phẩm để lại cho đời.
Thì cũng nhiều người nghĩ như thế. Trong có
Kundera, và bây giờ thêm bạn quí của Gấu và… Thầy Cuốc nữa, như NXH
trích dẫn và
đồng ý.
Tuy nhiên
câu phán của Flaubert, “Nghệ sĩ phải
làm cho hậu thế tin rằng anh ta không sống”, liên quan tới “kỹ thuật
viết” của ông,
chứ không phải như Kundera, và sau đó, là NXH, Thầy Cuốc hiểu.
Nếu Thầy của
Gấu là Faulkner, thì Thầy của
Vargas Llosa là Flaubert, và cách viết của Vargas Llosa là hoàn toàn từ
Flaubert.
Ông viết
hẳn cả 1 cuốn sách để vinh danh Thầy: The
Perpetual Orgy: Flaubert & Madame
Bovary. Trong đó, ông cho biết câu của Flaubert, trên, là trong
thư gửi
cho một bạn gái.
Lạ, là những
gì mà Vargas Llosa học được từ
Flaubert, thì cũng là những gì Gấu học được từ Faulkner. Hai điều quan
trọng nhất, là người kể chuyện vô hình, invisible narrator, và lối viết
độc thoại nội
tâm, hay dòng ý thức. Vargas Llosa gọi là cách viết gián tiếp tự do, the style indirect libre.
Cuốn The
Perpetual Orgy rất quan trọng, không thể thiếu,
đối với bất cứ ai mơ
viết, mơ trở thành nhà văn. Cuốn của Gấu, sách cũ, “second hand”. Tay
nào đọc
trước mới khủng, ghi chú chật cả sách!
V/v kẻ kể
chuyện vô hình [Nghệ sĩ phải làm cho hậu thế tin rằng mình đã không
sống, là theo nghĩa này]
Trong Mộ Tuyết của Gấu,
gần như không có kẻ kể chuyện, mà chỉ là 1 dòng độc thoại nội tâm vô
danh:
Mộ Tuyết
Ba Xuyên, lần
viếng thăm hồi bắt đầu đi làm, những năm tập sự của cuộc đời gã chuyên
viên kỹ
thuật, ngày hai buổi, tại Ty Trung Ương, Cơ Xuởng Vô Tuyến Điện, số 11
đường
Phan Đình Phùng, Sài Gòn; chuyên lo việc sửa chữa, tu bổ máy móc, đồ
dùng kỹ
thuật từ các nơi gửi về; lâu lâu, do nhu cầu công vụ, được biệt phái
tới những
đài địa phương, để giúp đỡ người trưởng đài, thường chỉ là những hiệu
thính
viên, biết sử dụng máy móc, nhưng không biết, và cũng không có phận sự
sửa chữa
khi trục trặc, cần làm gấp tại chỗ, đại loại như máy nhận bỗng yếu, rè,
nhiều tạp
âm, khi nghe được, khi không; máy phát đột nhiên ngưng, không chịu phát
tín hiệu,
không biết vì lý do gì, hoặc bị cháy, nổ, cần gấp một máy khác thay thế
cùng
chuyên viên lắp đặt... Tất cả những công việc như thế thường chỉ mất
một hai
ngày làm, do đó thời gian trù tính cho mỗi chuyến đi thường trên dưới
mười
ngày, nhiều lắm nửa tháng. Trừ những ngày mới tới, bắt tay ngay vô
việc, cặm cụi
lo tìm kiếm, sửa chữa, những ngày còn lại, là để viếng thăm, làm quen
thành phố.
Một thành phố
không có gì đáng nhớ (khi cố gắng muốn nhớ lại), có một người trưởng
đài người
loắt choắt nhưng tính tình thật niềm nở, đã lập gia đình, sau bữa ăn,
hoặc khi
rảnh rỗi, người chồng (người trưởng đài) ưa kể cho khách nghe, về quãng
đời đã
qua của mình (thời còn trẻ, những năm tháng giang hồ, những năm phục vụ
trong
quân đội Pháp, lý do giải ngũ, trường hợp lập gia đình...), hỏi khách
tốt nghiệp
đã lâu chưa, hồi còn ở Bắc quê vùng nào, khi đã tới giờ ngồi vào bàn
làm việc,
thường là với đài chính (Sài Gòn), hoặc khi đã hết câu chuyện để kể,
hay để
nói, như sực nhớ tới hiện tại, ông khuyên khách đừng đi quá xa vượt
phạm vi
châu thành, cười cười, khi người vợ ít nói cùng mấy đứa nhỏ đã lui vào
nhà
trong, nói, ở đây chỉ có những cô Mai Liên, khách phải nghĩ một hồi lâu
mới hiểu
chủ nhà định nói tới những cô gái nước da ngăm đen ở vùng này.
Trong văn
xứ
Mít, chưa từng có thằng cha cà chớn nào viết như trên!
|
|