
|
Les
Bienveillantes
đoạt giải Hàn
Lâm Viện Pháp
Jonathan Littell remporte le prix de l'Académie
française
Agence France-Presse
Paris
Le Grand prix du roman de l'Académie française, qui ouvre la
saison des prix littéraires en France,
a été attribué jeudi à un auteur américain, Jonathan Littell, pour Les
Bienveillantes.
Nguồn
Concourt malgré
lui?
« Les prix littéraires me
cassent les pieds et compliquent tout. Je ne veux pas entrer dans cette
logique. Un moment, j'ai d'ailleurs songé à refuser le
Concourt, si on me le donnait, mais il paraît que Gracq lui-même n'a pu
décliner cette distinction. Et puis
un tel refus me compliquerait encore plus la vie, alors que je n'ai
qu'une envie : prendre du recul.»
[Một giải
Goncourt, kệ cha
mi, nhận hay không nhận?
"Những giải
thưởng văn học chỉ cản chân tôi, và làm rối tung mọi
chuyện. Tôi không muốn dính vào thứ luận lý đó. Có lúc, tôi nghĩ, từ
chối Goncourt, nếu sự tình khốn nạn đến nỗi là, họ phát nó cho mình !
Nhưng có vẻ như chính Gracq [?] khó mà từ chối một món bở như thế.
Vả chăng, từ chối nó còn khốn nạn hơn nhiều, thế là tôi chỉ có mỗi một
ước muốn: rút dù].
"Hiện tượng"
Les Bienveillantes khiến Littell, vừa mới dọn nhà tới Tây
Ban Nha, nơi bà vợ được thuyên chuyển, phải làm một chuyến đi Tây, ba
tuần lễ, để 'chào hàng' [promotion], hạn chế tới mức tối đa, không
chường mặt lên TV, vài cuộc thu hình nho nhỏ, tại gia, bốn lần đối mặt
với độc giả, tại vùng quê, và thật hiếm, trả lời báo chí, bằng
chữ viết, chỉ với điều kiện, không một câu hỏi nào về đời tư.
Tờ Tin
Nhanh hân hạnh được tác giả cho đi cùng với ông, trong hai ngày, 6
và 7 Tháng Muời, 2006, trong chuyến tới Strasbourg.
Tại
Strasbourg, trước 450 khán thính giả/độc giả.
Littell trả
lời, giản dị, và
chính xác, précision.
Liệu một thứ
giả tưởng, như
cuốn tiểu thuyết của ông, sẽ nhận chìm
[supplanter: đoạt chỗ, hất cẳng, thay thế...] những tiểu luận khô khan,
cằn cỗi, về Lò Thiêu?
Tại sao lại ôm
lấy Thú Đau Thương: Viết về Cái Đại Ác?
Tại sao lại
chọn cái món Tiểu Thuyết?
Tại sao lại
quá nhiều những đoạn chẳng thua gì.. Bóng Đè ?
[Pourquoi tant
de passages si crus autour de la sexualité?: Tại sao
nhiều đoạn 'nguyên con' về nhục dục?
Tại sao cái ám
ảnh âm nhạc đó ?
Câu này, cũng
thú:
-Ông có thành
công không, trong cái việc đi vô cuốn sách?
-Thành công
chứ, nhưng bây giờ, mới căng, làm sao ra đây?
*
Quả là một
hiện tượng. Trong 37 năm trong nghề, một phụ tá nhà xb
Gallimard cho biết, chưa từng gặp trường hợp như vậy: Cuốn tiểu
thuyết đầu tay, to tổ bố, tham vọng
to tổ bố chẳng kém, si gros, si ambitieux, kén người đọc cũng to tổ bố,
thế mà thiên hạ đổ xô mua, đọc. Chỉ nội con số: Cuốn sách 910 trang, in
lần đầu 12 ngàn ấn bản, vừa vượt con số 200 ngàn, con số này phải nhân
lên gấp đôi, gấp ba, nếu nó đợp Goncourt.
Thành công đến
nỗi, Gallimard phải giữ lại mớ giấy tính in Harry
Potter, dành cho nó!
Cuốn sách
thành công, nhưng kèm với nó, là đủ những điều ngược ngạo,
những nghịch lý.
Đề tài, Lò
Thiêu, cũng là một nghịch lý: Ôi dào, biết rồi, khổ
lắm, nói mãi. Ai can You, You tha cho Me !
Còn xưa hơn
Vượt
Biển của dân Mít nhiều !
Nghịch lý đẻ
ra... thuận lý: Có một số lượng độc giả khổng lồ mà
người ta không thể đoán ra được! Sách chết hả? Tiểu thuyết chết hả?
Thằng ngu nào nói vậy?
Nghịch lý to
tổ bố nữa là: Một ông Mẽo, viết văn bằng tiếng Tây !
Jonathan Littell remporte le
Goncourt
Dominique
Chabrol
AFP
Paris
Le
plus prestigieux prix littéraire
français, le prix
Goncourt, a été décerné lundi à l'auteur américain Jonathan Littell
pour son
roman Les Bienveillantes, un énorme succès d'édition malgré son sujet
controversé, les confessions d'un ancien officier SS.
Nguồn
Les
Bienveillantes đoạt Goncourt. Bẩy phiếu thuận, chống lại ba phiếu.
Dữ dằn lắm,
tất nhiên, như những lần bỏ phiếu khác của Goncourt, nhưng
làm sao có thể bỏ qua một của quí như thế ?

Người Kinh Tế, Nov 4, 2006, đọc Les bienveillantes:
Một trường hợp xấu của sự hơi bị quá hưng phấn !
*
L’auteur lui
raconte que son fils est en train d’écrire un
roman. Trois mois plus tard, Nurnberg
reçoit
un colis de 1 500 pages écrites en (mauvais) français.
Ông con của
tôi đang viết một cuốn tiểu thyết. Ba tháng sau, Nurnberg nhận được một thùng 1.500
trang viết
bằng một thứ tiếng Tây [tồi].
Có sao đâu, cứ
chi tiền là xong.
Nguồn
Chi tiền là
xong, là nói về cái thứ tiếng Tây tồi, cần một tay nhà
nghề, để đánh bóng nó. Khó nhất, là làm sao có được một tấm lòng nhân
hậu, để viết về Cái Đại Ác, bởi vì nếu không có, là thể nào cũng bị tẩu
hoả nhập ma. Chúng ta lại gặp Kim Dung ở đây, khi ông đặt câu hỏi, tại
sao Phật Pháp lại rong ruổi với Võ Công, tại sao chỉ có một mình Đạt Ma
Tổ Sư là thành thạo 72 tuyệt kỹ võ công của Thiếu Lâm. Đạo càng
cao, tuyệt kỹ càng cao, tuyệt kỹ càng cao thì mới dám đụng vào những đề
tài chết người, chết cả mình, như Cái Đại Ác !
Viết tới đây,
lại nhớ đến những ông nhà
văn đi ăn cắp của người mà cứ muốn tác phẩm ăn cắp của thiên hạ đó biến
thành một thứ Chiến Tranh và Hoà Bình của Việt Nam, hàn gắn vết thương
lủng bao tử, lủng trái tim, lủng lục phủ ngũ tạng của cả hai miền.
Cuốn của
Littell hiện cũng được coi là một Chiến Tranh và Hòa Bình,
chính là ở đề tài, ở cái tâm của người viết. Đây cũng là điều Jérôme
Garcin, trên Người Quan
Sát Mới, số 24-30
Tháng Tám 2006, nhận ra khi viết về "trạng thái thanh thản
trong tâm hồn" của tác giả.
Phải có sự thanh thản như thế, mới dám đụng vào một đề tài khủng khiếp
đến
như thế: Cái Ác Lạnh.
*
Nhân đây, xin lạc đề một tị, nói về đạo càng cao tuyệt kỹ càng cao.
Không có tuyệt kỹ là không có văn chương, chỉ có thứ xém một tí. Nhưng
đạo cao đến đâu, tuyệt kỹ theo tới đó, tới một lúc không còn tuyệt kỹ
nữa ! Chính vì thế mà những
câu thơ, câu văn thần, là những câu thật là bình thường, giản dị. Cái
này chính là vô chiêu mà Kim Dung nói tới.
Gấu này đoán, ông ngộ ra điều này nhờ thiền. Một bài học thiền nhiều
người biết, là, trước khi thiền, thấy rừng là rừng cây là cây, đang
thiền, thấy rừng không phài là rừng, cây không là cây, ngộ thiền rồi,
thì lại thấy rừng là rừng, cây là cây.
Nói rõ hơn: Cái Bình Thường là Đạo
*
Gấu mới được coi một phim của Nhật, The Hidden Blade. Đề tài của nó,
cũng có gì tương tự tới đạo và tuyệt kỹ. Có hai kiếm sĩ cùng học một
thầy, một ác, một thiện. Tay ác võ công cao hơn. Ngay khi đang học,
thầy đã
đoán ra, sau này, hai thằng thể nào cũng đụng độ, và giấu đi một tuyệt
chiêu, không dậy.
Sau quả nhiên đụng độ thực, và anh thiện, trước trận đụng độ, trở về
gặp
thầy, học chiêu võ công thầy vẫn để dành cho mình, thắng anh ác, rồi,
trả thù cho anh ác luôn, vì anh này cũng bị lừa mà trở thành kẻ giết
người.
Điều Gấu này muốn nói, cái chất thiện đó, mới là cần. Tuyệt kỹ, học lúc
nào mà chẳng được.
Có tay triết gia thời Hy La thì phải, bị kết án tử, chỉ còn vài ngày là
rụng đầu, vậy mà còn muốn học thổi
tiêu [?], nữa là !
Tuyệt chiêu mà ông thầy để dành đó, cũng thật là ly kỳ, Gấu không kể ra
ở đây, sợ làm mất hứng những ai chưa coi phim.
Trong phim còn có một mối tình thật là tuyệt vời, cũng không dám kể ra
ở đây.
*
Lại nói về Cái Bình Thường là Đạo.
Gấu đã từng kể câu chuyện, về một cái chuông, gõ không kêu, nhưng lại
kêu ở... hải ngoại.
Thế là hai toán biệt kích, được phái đi, thỉnh tiếng chuông.
Thỉnh rồi, gõ, lại kêu bình thường như mọi chuông khác.
*
Thai đố: Hai toán biệt kích văn hoá đó, là toán nào, nào ?
Toán nào thiện, toán nào ác? Toán nào học được tuyệt chiêu, The Hidden
Blade, giết được Cái Đại Ác, thỉnh được tiếng chuông, làm cho chuông
mọi nhà đều kêu, đều bình thường?
*
Một trong những câu trả lời, đề nghị, là: WJC và... talawas !
[Vui thôi mà ! ĐT]
*
Còn bạn, sao? NQT
*
Notebook: Paris
France
succumbs again to a Nazi killer
Ben Hutchinson
Sunday November 12, 2006
The Observer
This autumn, European literature seems to be under the sign
of the SS. After the media storm in Germany
caused by Gunter Grass's autobiography, in which the Nobel Prize winner
caused
consternation by admitting that he had volunteered for the
Schutzstaffel, the
big event in France
has emerged with uncanny timing. In the two months since its
publication,
Jonathan Littell's Les Bienveillantes, which purports to relate the
memoirs of
Maximilian Aue, a fictional SS officer, has become a literary
phenomenon.
Sổ Tay: Paris
Mùa Thu văn chương này của Âu Châu xem ra bị bùa chú bởi bảng hiệu chữ
Vạn của Nazi.
Chưa hoàn hồn sau cú của Grass, bị Litttell chơi thêm cho một cú nữa.
Chịu sao thấu!
"Tớ sẽ ra sao
nếu sinh ra
là người Đức, vào năm 1913, thay vì là Mẽo, vào năm 1967", Littell đã
từng tự hỏi chính mình.
Và, Gấu tự hỏi, nếu mi không bỏ chạy Miền Bắc vào năm 1954 ?
Mi sẽ biến thành một con bọ, nếu sống sót cuộc chiến?
Bài điểm sách
của Justin Beplate trên TLS, số 17 Nov, tìm ra nối kết
giữa Meursault của Camus và Max, viên sĩ quan SS trong Les
Bienveillantes:
Look on these
horrors: The blood-soaked nightmares of an SS officer.
|
|