Nguyễn Quốc Trụ
phụ trách
GIAI THOẠI
|
Có phải
em
là mùa Thu Hà Nội
Nghìn năm
sau, ta níu áo em, về!
1.
CÓ
PHẢI EM LÀ MÙA THU HÀ NỘI
Phạm
Anh Dũng
Nhạc
sĩ Trần Quang Lộc sáng tác nhiều. Trong số đó, nổi
tiếng là Về Đây Nghe Em và Có Phải Em Là Mùa Thu Hà Nội.
Trước 1975, Trần Quang Lộc nổi tiếng với nhạc phẩm Về Đây
Nghe Em bài nhạc phổ thơ A Khuê.
Về
đây nghe em
Về đây nghe em
Về đây mặc áo the đi guốc mộc
Kể chuyện tình bằng lời ca dao
Kể chuyện tình bằng lời ngô khoai
Kể chuyện tình bằng hạt lúa mới
Và về đây nghe lại tiếng nói thơ ấu, khúc hát ban đầu...
CD
Đêm Màu Hồng của danh ca Thái Thanh do Diễm Xưa phát hành
có bản Về Đây Nghe Em do Thái Thanh, Ý Lan và Quỳnh Dao (tức là Quỳnh
Hương về
sau này) hợp ca. CD hay, bài hát hay nhưng bìa CD có một sơ suất, đề
sai tên
tác giả thành ra là Lê Quang Lộc. Và không thấy có ghi tên thi sĩ.
Nhạc phẩm Có Phải Em Là Mùa Thu Hà Nội (thơ Tô Như Châu,
nhạc Trần Quang Lộc), không rõ được tác giả sáng tác lúc nào, nhưng
thấy lưu
hành sau 1975. Bài này có Hồng Nhung đã hát trong CD Chiều Phủ Tây Hồ,
do trung
tâm nhạc Mưa Hồng phát hành. Bìa CD có tên Trần Quang Lộc là tác giả
nhưng cũng
không thấy nhắc đến tên thi sĩ Tô Như Châu.
Đoạn đầu của Có Phải Em Là Mùa Thu Hà Nội, nhạc nằm trong âm
giai Trưởng, nhạc và lời rất quyến rũ
Tháng
tám mùa thu, lá rơi vàng chưa nhỉ
Từ độ người đi thương nhớ âm thầm
Có phải em là mùa thu Hà Nội
Tuổi phong sương ta cũng gắng đi tìm
Có phải em mùa thu xưa
Đoạn
2, nhạc cũng gần giống hệt như đoạn đầu, ngoại trừ mấy
chữ cuối:
Có
bóng mùa thu thức ta lòng son muộn
Một ngày về xuôi chân ghé Thăng Long buồn
Có phải em là mùa thu Hà Nội
Ngày sang thu anh lót lá em nằm
Bên trời xa sương tóc bay
Câu
“Ngày sang thu anh lót lá em nằm” nghe thật là giản dị
nhưng đằm thắm.
Sang đoạn thứ 3 là đoạn điệp khúc, hai câu đầu, vẫn ở hợp âm
Trưởng:
Thôi
thì có em đời ta
hy vọng
Thôi thì có
em sương
khói môi mềm
Và sau đó,
nhạc
chuyển sang âm giai Thứ, buồn hơn:
Có
phải em là mùa
thu Hà Nội
Nghe đâu đây lá úa
và mi xanh
Nghe đâu đây hồn
Trưng Vương sông Hát
Có
một điểm hơi lạ, là ở khi bản nhạc lên đến cực điểm cao
vút: “Nghe đâu đây hồn Trưng Vương sông Hát”. Không hiểu ở đây tác giả
muốn nói
gì vì Hai Bà Trưng tự vẫn ở sông Hát thuộc tỉnh Sơn Tây thì có liên hệ
gì đến
mùa Thu Hà Nội! Chắc có thể có ý gì và hy vọng có ngày được nghe tác
giả giải
thích.
Đoạn
thứ 4 là đoạn kết nhạc lại trở về âm giai Trưởng giống
như đoạn 1 và 2:
Có
chắc mùa Thu lá rơi vàng tiếng gọi
Lệ mừng gặp nhau xôn xao phím dương cầm
Có phải em là mùa Thu Hà Nội
Nghìn năm sau ta níu bóng quay về
Ôi mùa Thu của ước mơ
Có
Phải Em Là Mùa Thu Hà Nội phải nói là một bài nhạc hay.
TÀI
LIỆU THAM KHẢO:
1.
CD Đêm Màu Hồng, Thái Thanh Hải Ngoại 3, Diễm Xưa 16
(714)540-7537 ở Hoa Kỳ.
2.
CD Chiều Phủ Tây Hồ, Mưa Hồng 342 (714)531-7692 ở Hoa Kỳ,
Kim Nga 01-45-829045 ở Pháp.
Santa
Maria, California USA
[Trích Quán Gió].
NQT
tanvien.net
2.
Nghìn năm
sau ta níu áo em về, câu này, Hai Lúa thuổng từ câu:
Có phải em là
mùa Thu Hà Nội
Nghìn năm sau
ta níu bóng quay về.
Về rồi mới ca
tiếp: Xin cảm ơn thành phố có em.
Nhà thơ Đỗ KH,
mới có bài "người
quên, kẻ nhớ"
trên
talawas,
trong có kể câu chuyện một ông cụ, dân Hà Nội xưa, may mắn chạy thoát
Hà Nội, nay trở về, có nhờ ông thi sĩ làm tour guide, và có ghé nhà cũ,
nhưng lại không dám vô, vì sợ chủ mới tẩn cho một trận.
Hai Lúa cũng
đã gặp đúng tình trạng như ông cụ. Bảnh hơn ông cụ nhiều,
Hai Lúa tới tận nơi, vô tận cổng, xin vô thăm, bị cự tuyệt, và nhìn
trong mắt ông chủ mới thấy có tia nguy hiểm, thế là HL vội vàng chuồn.
Câu chuyện này
cũng rất thú vị, xin kể hầu quí vị, và tiện thể,
nhà thơ, trong kỳ tới. Thú vị vì nó liên quan tới một cái lỗ hổng, mà,
Hai Lúa, đã từ lỗ hổng đó, nhìn vô Hà Nội, và sau này, cũng từ lỗ hổng
đó, nhìn ra thế giới.
Ôi chao cái lỗ
hổng của Hai Lúa, ở trên một cánh cửa nhà cầu, tại ngôi
biệt thự số 60 đường Nguyễn Du, Hà Nội, thuở nào.
*
Nhưng bản nhạc Hướng
Về Hà Nội mới ly kỳ, nhất là giai thoại
về tác giả bài nhạc, Hoàng Dương (?)
Giai thoại
này, do Ngô Mạnh Thu kể, cho nhà văn Nguyễn Chí
Kham.
Ông HD này,
làm bản nhạc, khi xa Hà Nội, những năm kháng
chiến. Về thành, ông chạy vào Nam,
năm 1954. Vô đến Sài Gòn rồi, nhớ Hà Nội quá, ông nghe thiên hạ hát bản
nhạc
của ông, thế là ông phát điên lên, bỏ về Hà Nội trở lại.
Trong bài nhạc
của ông, có câu "thanh bình tiếng guốc
reo vui" thật là tuyệt. Nhưng câu này có thể được gợi hứng từ câu "Về
đây mặc áo the đi guốc mộc" của
A Khuê, như trong bài của PAD đã dẫn ở trên.
Không biết ai
mượn của ai.
Nhưng Hai Lúa
cũng có riêng cho mình, một ông bạn HD, theo nghĩa, đã vô
Sài Gòn, chỉ để định cư cho mấy người bà con, rồi lại quay về Hà Nội.
Anh bạn này là một trong những nguyên nhân xúi HL bỏ Hà Nội. Nghe anh
kể, là mắt Hai Lúa sáng bừng: Ở Sài Gòn có những rạp ciné thường trực,
mày mua vé vào, là có quyền ở lỳ trong đó suốt ngày.
NQT
|