|
Ô nhục ư?
Note: Viết
như thế này, thì đúng là ô nhục!
NQT
Đâu
chỉ Nick Ut?
Đây là bức hình được Pulitzer của Faas
Người cha ôm xác con hỏi lính
VNCH: Tại sao?
Nguồn
Vào những năm
mới lớn, sắp sửa bước vào đời, nghĩa là sắp sửa được chiến tranh và
thần chết
ngấp nghé, đánh tiếng…. Gấu đọc sách, đọc Sác, Camù… là để chạy đua với
‘lũ khốn nạn’
đó, coi mày nhanh, hay tao nhanh hơn.
Tất cả những
cái đọc của Gấu, thời kỳ đó, là để tìm hiểu coi tại sao sống, tại sao
chết, tại
sao yêu... BHD đến như thế!
Hà, hà!
"Mỗi thời
đại, con người tự chọn mình khi đứng trước tha nhân, tình yêu, và cái
chết."
(Sartre, Situations).
Sở
dĩ đám Gấu
ngày nào, mê hiện sinh, cơ cấu…vân vân và vân vân, là vì chúng liên
quan trực
tiếp đến đời sống của đám Gấu, liên quan đến cuộc chiến, đến.. tha
nhân, đến cái
chết.. đúng như Sartre phán.
Gấu đã viết
ra điều này trong bài viết Một người
anh:
Khi đó Dương
Nghiễm Mậu, với truyện ngắn "Rượu chưa đủ", đăng trên Sáng Tạo bộ mới
đang là một xôn xao trong đám chúng tôi, những đứa trẻ vẫn mơ hồ hy
vọng, con
đường độc nhất để thoát ra khỏi cuộc chiến, để đừng bị nó huỷ diệt một
cách tức
tưởi, chỉ là con đường văn chương. Khi tôi viết "Những con dã tràng",
chủ yếu là để giải tỏa cơn đau do Kẻ Xa Lạ gây nên, và tuy hứa với lòng
mình,
đó là con đường phải chọn, nhưng chưa phải lúc này. Tôi vẫn nghĩ, phải
học đã,
rồi muốn gì thì muốn. Vả lại khi đó đam mê đọc mạnh hơn nhiều. Đọc hối
hả, đọc
ngày, đọc đêm, đọc bất cứ cái gì vướng vào mắt. Đọc như để chạy đua với
chiến
tranh. Hơn nữa, sách tiếng Pháp loại bỏ túi, chương trình Thông tin
& Văn
hóa, IC (Information & Culture), được chính phủ Pháp tài trợ cho
nên giá rất
rẻ, để "cạnh tranh" với văn hóa Mỹ, theo suy nghĩ của A. Malraux: người
Pháp đã ra đi, nhưng nước Pháp vẫn ở lại (Anti-mémoires).
Ra hải ngoại,
viết trở lại, là do đọc Steiner, khám phá Lò Thiêu, và, cùng lúc, Lò
Cải Tạo.
Cái sự đọc và
viết của Thầy Cuốc khác hẳn Gấu: Đọc để bịp người khác!
Cái bằng
của
ông ta, chỉ để làm nghề dậy học, kiếm cơm, đâu phải để làm.. nhà phê
bình!
Trong suốt bao năm trời, một mình một chợ, nhà phê bình Cuốc đã khám
phá ra một tài năng, hải ngoại, hay trong nước, nào chưa?
Ông ta 'moa toa', 'ừ, anh thì anh' với VP, MT, rất chịu Trần Vũ, Phạm
Thị Hoài... Những người đó, đâu cần tới ông ta để được nổi tiếng?
Gấu
đâu
có
thù oán gì ông ta, bạn ông ta, băng đảng của ông ta. Chứng cớ: Gấu đã
từng ngay
những ngày đầu băng đảng Hậu Vệ xuất hiện, xung phong xung phong viết
bài, chỉ
đến khi HNT sử dụng cái nick HN, dùng ngay Chợ Cá, cũng vừa mới mở cửa,
cũng có
Gấu xung phong xung phong viết bài, chơi cho một cú, khi Gấu đang ngao
du ở
trong nước, với em của Gấu, chỉ đến khi đó, mới ôm đầu máu chạy về cố
thủ trên ngọn Tản Viên!
Cái vụ ‘bịp’
này, là có thực, không phải Gấu phịa ra. Đây là một đề tài lớn trong
văn học, Gấu
đã lèm bèm nhiều lần rồi. Trong số những nhà văn của Miền Nam trước
1975 có một
tay, ngay từ khi còn đang đi học, đang là sinh viên, đã tính bịp: Ta sẽ
trở thành
nhà văn dấn thân, chết sống với cuộc chiến, có mặt trên từng cây số…
Ông này cũng
rất mê Malraux, và Malraux, như chúng ta biết, cũng được coi là một
thiên tài của
sự… bịp!
Sám hối
vs
Ô nhục
Note: Trong
khi chờ đợi bài viết nẩy lửa về cuộc đụng độ giữa hai nền văn minh ‘sám
hối vs
ô nhục’, độc giả TV đọc đỡ mấy bài viết
cũ.
Biết Xấu Hổ
Ông Thánh của Lò Thiêu, như nhà
văn Nobel, Kertesz, gọi, viết, trong một tiểu
luận, "Làm cách nào vượt lên trên cái không thể vượt lên trên, cái quá
cả
tội ác, và hình phạt": Điều độc nhất khiến tôi phân biệt tôi, với đám
quản
giáo, là một niềm âu lo, một nỗi băn khoăn. Nó lay động ở trong tôi,
đôi khi
thật mãnh liệt. Chắc chắn một điều, đây không phải là một băn khoăn
siêu hình,
mà là xã hội [sociale].
Điều hành hạ tôi, không phải là, Có hay Không Có Thượng Đế, Hữu Thể hay
Hư Vô,
mà chính là Xã Hội.
Chính xã hội tước bỏ niềm tin cậy của tôi về thế giới.
Đối với tôi, không phải thật khó khăn làm người, cho nên, thôi thì đành
làm bọ!
[Ce n'est pas parce qu'il m'est devenu difficile d'être un être humain
que je
suis devenu un être inhumain.]
Trong cái "nghiệp" phê bình của
tôi, tôi đã đụng độ với
quá nhiều người. Riêng trường hợp ông bạn, tôi quên, nhưng rất nhiều
lần tôi
nhớ. Có khi vừa nhớ, vừa cầu mong, hy vọng rằng bài phê bình của mình
có thể có
ích nào đó. Ngay cả trường hợp ông bạn, tôi cứ tự hào một cách thật tếu
là,
biết đâu, nhờ lời nói "khích" của tôi, ông đã để lại cho đời hai đại
tác phẩm.
Mà có thể thế thật! Thí dụ như lần đụng độ với Nguyễn Thị Hoàng, khi bà
xuất
bản cuốn Vào Nơi Gió Cát. Tôi đang giữ mục điểm sách cho phụ trang Văn
Học Nghệ
Thuật của nhật báo Tiền Tuyến. Trang báo do Thanh Tâm Tuyền phụ trách
(sau ông
giao lại cho Huỳnh Phan Anh và tôi; Huỳnh Phan Anh, sau bực bội với
thằng bạn
"láu cá' Bắc-kỳ, cũng dãn ra). Nguyễn Thị Hoàng vừa thành lập nhà xuất
bản, làm một tuyển tập truyện ngắn, trả tiền nhuận bút rất xôm, có thể
nói là
cao nhất, so với các nhà xuất bản khác. Tôi cũng được mời tham gia.
Ngoài tiền
nhuận bút còn một bữa ăn linh đình, như để giới thiệu tuyển tập truyện
ngắn và
nhà xuất bản. Rồi tới Vào Nơi Gió Cát.
Cuốn truyện quá tệ, nhưng chưa tệ hại bằng bài điểm sách. Sau khi tóm
tắt nội
dung phần đầu, tôi kết luận: phần đầu cuốn sách, theo tôi thật là khủng
khiếp!
(Chấm xuống dòng đàng hoàng!).
Và sự khủng khiếp cứ thế kéo dài cho đến hết cuốn truyện.
Chưa hết, người phụ trách trang
báo lại tỏ ra rất thích từ "khủng
khiếp". Ông cho đăng, dưới cái tít: Văn Chương Khủng Khiếp.
Nguyễn Thị Hoàng hết sức giận dữ về bài viết. Nhưng thật khác người, bà
trả lời
sau đó bằng tác phẩm Cuộc Tình Trong Ngục Thất. Đây là một tác phẩm
tuyệt vời
nhất, nói "không" về cuộc chiến, theo tôi. Hình ảnh một người đàn bà,
một người vợ tất tả chạy ngược, chạy xuôi, trong địa ngục để cứu chồng.
Một ấn
bản khác về chàng Orphée. Tôi lại là người được cả hai người, là Thanh
Tâm
Tuyền và Mai Thảo, trao cho vinh dự viết bài điểm sách, trên tờ Vấn Đề:
Nếu
Dostoevsky muốn kéo Thượng Đế xuống cho ngang bằng con người, ở đây
Nguyễn Thị
Hoàng muốn kéo địa ngục lên ngang tầm trái đất..
.Một
chuyến đi
‘Ô nhục’, đúng là bài điểm
cuốn ‘Vào nơi gió cát’, của Nguyễn Thị Hoàng.
Về già, nghĩ lại, G tự hỏi,
tại sao mi lại cư xử như vậy, và bỗng lại nhớ đến ông anh nhà thơ, và
giọng cười
sảng khoái của ông, khi cho đăng bài điểm sách, lấy ngay cái từ 'khủng
khiếp' làm cái tít cho bài điểm, ông còn gật gù, 'tớ' chắc phải bắt
chước
'cậu', ý ông muốn nói, mời ăn OK, nhưng viết thì cứ viết theo đúng cái
'tâm' của
mình!
CTTNT chắc là
tự truyện, thuật câu chuyện NTH tất tả ngược xuôi, vừa lo thăm nuôi
chồng, nơi
quân lao, tội trốn lính, vừa lo cứu chồng ra khỏi địa ngục lao công
chiến trường,
chủ yếu là vác đạn, tải đạn, dành cho đào binh. Vất vả ngược xuôi như
thế, nhưng
không quên Huế. Gấu vẫn thấy thoang thoảng, loáng thoáng đâu đó, mỗi
lần đọc, hoặc nghe ai đó, nhắc tới Huế, những trang viết dành cho Huế,
cho thời
con gái, cho thời đi học của bà, chúng thật đẹp, như để cân bằng, và
hơn thế nữa,
để ‘thách đố’ những trang ‘đen thui’ viết về cuộc chiến, và nhớ mãi cái
cảnh,
khi cứu thoát chồng ra khỏi ngục thất, buổi tối đầu tiên ‘về nhà’, bà
vợ biểu
chồng, anh thắp nhang bàn thờ tạ ơn trời phật, ông bà đi.
*
Nói
tới văn học Việt Nam thế kỷ XX, tôi cho rằng không thể bỏ được văn học
Sài Gòn
trước năm 1975. Tại sao? Tôi tự giải thích cho tôi thế này. Sau 100
năm, muốn
hiểu người Việt ở thế kỷ XX, nếu chỉ đọc miền Bắc thì không đủ. Theo
tôi cần
nghiên cứu thêm cho thấu đáo cả văn học miền Nam, đọc lại Nguyễn Thị
Hoàng, Thụy
Vũ, Mai Thảo, Dương Nghiễm Mậu, Phan Nhật Nam...
Nhớ tới thế
kỷ XX không phải chỉ thấy chiến công, mà còn để thấy những
đau đớn
của con người, lầm lạc của con người, vất vả làm người của con người,
đọc để hiểu
con người Việt Nam thế kỷ XX vui buồn sướng khổ như thế nào.
Văn học miền
Nam trước 1975 còn mãi và có giá trị của nó. Ấy là không
kể, bạn
có biết không, nhìn vào văn học cả nước hôm nay, thấy có nhiều vấn đề
ta đang rất
bí mà văn học miền Nam trước 1975 đã đặt ra, như vấn đề văn hóa đại
chúng, vấn
đề ca ngợi một cách vô lối bạo lực và tính dục...
VTN: Một cách tồn tại ngược chiều gió
thổi (1)
Viết như thế, thì cũng chưa đủ,
chưa đi tới tận cùng, tới ‘trái tim
của bóng đen’!
Bởi vì, ai ai cũng nhận ra một
điều thật là hiển nhiên, tất cả những băng hoại
đạo đức, tình cảm, những tội ác chưa từng xẩy ra, đều chỉ xảy ra sau
ngày 30
Tháng Tư 1975.
Trước đó, chưa hề xẩy ra, ở cả hai miền.
Bởi vì công nhận văn chương
Miền Nam, thì cũng chẳng hết ‘ô nhục’, chẳng ‘rửa
nhục’ gì cho những nhà văn như THT, khi ông, có vẻ như, coi 'ô nhục'
như là một
cách vinh danh những người lính VNCH trong có ông!
(1)
Cái tít
như thừa một chữ, và làm Gấu nhớ tới câu của Arendt
vinh danh Benjamin, tay này đếch chịu học bơi, theo chiều, hoặc ngược
chiều
dòng nước.
Gấu này đã từng
phán, lịch sử dựng nước Mít ta có một nếp gấp: Kể từ khi có Đàng Trong,
thì Đàng
Ngoài, trước đó, chỉ lo giặc phương Bắc, bắt đầu nhìn về phương Nam,
với cặp mắt
thèm thuồng!
Sau biến cố
30 Tháng Tư, xuất hiện nếp gấp thứ nhì, báo hiệu sự diệt vong của giống
Mít!
Giả như vưỡn
còn, thì cái giống dân này cũng chẳng còn gì để mà tự hào!
Nếu có chăng,
thì cũng ‘cẩm’ như Do Thái, giống dân kiêu ngạo tự coi được Thượng Đế
chọn, chosen
people, để Đức Quốc Xã làm lễ Tế Thiêu!
Mít bảnh hơn,
chúng tự chọn để được chính thằng anh ruột của chúng đưa vô Lò Cải Tạo!
Tây đặc một thời
BONJOUR TRISTESSE BY FRANCOISE SAGAN
After
the grim work of the Second World War and the hard work of the post-war
reconstruction, Bonjour Tristesse burst onto the French
literary scene like
a carnival. It announced what seemed like a new species, youth, la
jeunesse,
who had but one message: have fun with us or be gone; stay up all night
at a
jazz club or never come out with us again; don't talk to us about
marriage and
other boring conventions; let's smoke and be idle instead; forget the
future
who's the new lover? As for the tristesse of the title, it was
an excuse
for a really good pout.
YANN MARTEL
Sau
một ‘cần lao’ khốc liệt thời Đệ Nhị Chiến và một ‘cần lao’ cật lực tái
xây dựng
thời hậu chiến, Buồn Ơi Chào Mi nổ ra như một trái bom trên nền
trời văn
học Pháp và cùng với nó, là một ngày hội. Nó thông báo sự ra đời của
một chủng
loại mới, tuổi trẻ, la jơn nét, la jeunesse, thứ sinh vật mới
mẻ này có
một thông điệp, và chỉ một mà thôi: hãy vui chơi với tụi tớ, nếu không,
biến đi
cho được việc; nhẩy nhót suốt đêm tại một vũ trường jazz, nếu không,
đừng bao
giờ rủ tụi này đi chơi; đừng nói với tụi này về hôn nhân, về ba lẩm cẩm
khác,
hãy hít đến mụ cả người ra, hãy vờ tương lai – ai là thằng bồ mới của
mi?
Và cái từ buồn ở trong cái tít quả đúng là một cái trề môi,
'thôi bỏ đi
tám'!
Ui
chao, đám jơn nét VC ở trong nước, con cháu của những đại gia
Bắc Bộ
Phủ, hay HNV, hay HNT, quả đã xử sự đúng như vậy, nhưng ở trong tim
trong gan
trong hồn trong não của chúng, có một nỗi buồn, đúng hơn, một
'ô nhục':
thắng trận!
Một
ông sĩ quan VNCH như một THT,
làm sao
có được nỗi ô nhực ‘bảnh’ như thế?
*
Vào cái thuở
mới vô nghề xoa đầu, nâng bi, đội dĩa thiên hạ của Gấu, mỗi bài điểm
sách sau này
đều là một kỷ niệm, vui có, buồn có, và bây giờ nhìn lại, chúng hình
như đều liên
quan mắc mớ đến mớ câu hỏi của Sartre, văn chương là gì, viết cho ai,
thế nào là
văn chương dấn thân, đọc cái gì, viết cái gì khi chưa bị cuộc chiến
nuốt chửng…
Và bài điểm cuốn Nỗi bơ vơ của bầy
ngựa hoang, của Trần Hoài Thư, là bài Gấu kỳ vọng nhiều
nhất, và, thất vọng nhiều nhất, vào lúc về già, khi 'phải' nhớ lại.
Bài điểm cuốn
Sau Cơn Mưa là bài đầu tay, viết cho nhật báo Dân Chủ, của Vũ Ngọc Các,
hồi đó,
Gấu chẳng bao giờ để ý đến báo của ai. TTT hình như giữ một chức tước
gì đó
trong tòa soạn, và ông kêu Gấu viết. Khi viết, đầu óc còn nóng hổi hình
bóng một
em Lara trong Bác sĩ Zhivago thế
là Gấu nhìn ra mối liên hệ, tình bà
con giữa Lara
và em Hà của Lý Hoàng Phong, nhìn ra mắc mớ giữa hai cuộc chiến, một
giữa
Trắng và Đỏ,
và một, giữa VC và VNCH!
*
Kỷ niệm thật
khó quên lần đầu tiên gặp LHP, là lần thấy ông từ xa vẫy vẫy tờ báo, và
nói,
khi tới gần, nghe giang hồ đồn ầm bài viết của ông về tôi, vội vàng đi
kiếm
để đọc, và nó đây rồi.
Mãi đến khi về già, thì Gấu mới lại nhận ra hình bóng của một
cô Hà khác, của Nhất Linh trong Đôi Bạn, qua nhân vật Hà của LHP.
Nhất Linh, khi viết Đôi
Bạn, lăm lăm với ý tưởng, phải làm bật lên hai
nhân vật chính là Loan và Dũng, cùng với nó, là một thế giới cũ, mà hai
người bị
nó nghiền nát, đưa tới một cô Loan giết chồng sau đó. Cứ tạm coi,
“nghĩa chính”
của cuốn chuyện là Loan. Nhưng về già, khi viết Viết và Đọc tiểu
thuyết, ông nhận
ra, nhân vật phụ là Hà lại nổi lên lấn át nhân vật chính. Cái cảnh từ
giã giữa
người yêu và cô khép lại cuốn truyện mới tuyệt vời làm sao! Anh chàng
tới từ
giã người yêu, để đi làm cách mạng, nghĩ trong bụng, chắc là căng lắm.
Nàng tuy
căng lắm, nhưng cứ tỉnh như không. Chàng ra về, trên đường, bóp chuông
xe đạp
leng keng, như một nỗi vui nho nhỏ, rằng cuộc chia ly đã không thê thảm
như là
chàng nghĩ. Tiếng chuông vọng tới tai người yêu, nàng “đau” lắm, đau
hơn cả nỗi
đau chia ly [Hà bị bịnh lao, nghĩa là chẳng bao giờ có cơ hội gặp lại
người
yêu], bĩu môi, buông một câu:
-Nghe thấy rồi!
Đây mới là
“nghĩa chính” của Đôi Bạn, mà
đến chót đời Nhất Linh mới nhận ra!
*
Chiếc Lư Đồng Mắt Cua của
Nguyễn Tuân cũng kết
thúc bằng một câu cà chớn như vậy:
-Xuyến người
bên lương hay là bên giáo?
Hay câu kết
của Bếp Lửa, nói lên ý nghĩa
của bếp lửa:
-Anh yêu em,
yêu quê hương vô cùng.
Câu nói đó, là câu nói của bao nhiêu năm sau
này, của bao nhiêu con người sau này, đã sống sốt cuộc chiến, sống sót
cuộc bỏ
chạy, sống sót biển cả, sống sót cuộc hội nhập nơi xứ người - như tiếng
chuông
xe đạp leng keng vọng về Quê Nhà.
-Nghe thấy rồi!
NKTV
Ô nhục
Cách đọc
sách, viết về sách, về những bạn văn, nhất là bạn văn Trung Kít, của
những đấng
nhà văn Trung Kít, theo Gấu, thật nhảm. Nhảm theo cái nghĩa của bài
viết sau
đây, (1) mà Gấu dịch để tặng tất cả đám, trong có rất nhiều những đấng
bạn
hữu của
Gấu, có nhiều ông thật thân. Một phần nào đó, tinh thần địa phương quái
đản này
được đẩy tới đỉnh cao, qua ‘nhà văn BD’, và bộ VHTQ của ông. Gấu đã mơ
hồ nhận
ra điều này, ngay những ngày đầu bước vào giới văn học Miền Nam, nói rõ
hơn, giới
văn học Quán Chùa!
Thử hỏi một
ông Mít Butor, suốt đời Gấu cứ nghĩ ông ta là bạn văn, hoặc quá nữa,
bạn thân,
hoặc quá nữa, bạn quí, vậy mà sau này, khi ra hải ngoại, được một ông
chủ báo,
bất bình vì cái chuyện Gấu về Hà Nội bắt tay với VC, xì ra, mi tưởng
ông Mít
Butor là bạn mi ư? Ta xin bài cho báo, ông trả lời, báo nào có thằng
cha Gấu khốn
nạn viết, là ta đếch cho bài.
Năn nỉ cũng
NO!
Ông Mít
Butor, là ai, quê quán ở đâu thì Gấu xin lỗi không dám nêu ra ở đây, vì
sợ bị
chửi!
Đâu phải tự
nhiên mà VP phạng nhóm ST tơi bời hoa lá: Chúng là đám Bắc Kít di cư!
Chán thế đấy.
Cái họa của
Mít, không chỉ là Cái Ác Bắc Kít, mà còn là do cái chữ S nữa!
Bài viết này,
vẫn là một trong những lá thư gửi thủ trưởng Canada, của một nhà văn
Canada, thực
sự là viết về những bản kẽm trong văn chương.
Hai bản kẽm làm
nên văn chương Mít, theo Gấu, là tinh thần địa phương và cái ác của
đất. Thảm
thế!
Đúng như một
độc giả trên blog của NL ‘chửi’ GNV, mi ‘khoanh vùng’ còn dã man hơn cả
VC.
Tks, anyway.
NQT
(1)
CHRONICLE OF
A DEATH FORETOLD BY
GABRIEL
GARCIA MARQUEZ
Cái
tít của
cuốn sách, với Gấu, tương tự cái nhìn tiên tri của TTT, về đồng bằng
sông Hồng!
Lại
cliché!
*
Khi
mới ra được hải ngoại, được một ông bạn đưa cho đọc VHTQ, kèm câu rỉ
tai, ông
được vô văn học sử rồi, Gấu đọc hối hả, cũng mừng mừng vì những dòng
ông tiên
chỉ viết về mình, về nhóm tiểu thuyết mới ‘của mình’, nhưng quả là quá
ngỡ
ngàng, khi đọc những dòng ông viết về nhóm Sáng Tạo, và càng ngạc nhiên
khi đọc
những dòng cảm tạ của VP, về cái cơ quan Mạnh Thường Quân đã bảo trợ
việc xuất
bản.
Đâu có phải những ông nhà văn Trung Kít không biết đó là tiền của Mẽo?
Đâu
có phải mấy ông đó không đọc ra những dòng viết đầy đố kỵ về nhóm Sáng
Tạo?
VP
người cứu tử một nền văn học Miền Nam bị VC bức tử bằng tiền của Mẽo!
Chán thế!
Sở dĩ Gấu này không nạp hồ sơ cho phái
đoàn Mẽo, xin định cư ở Mẽo, sau khi đậu thanh lọc tại trại tị nạn, là
vì nghĩ
đến cái tội ác vì ngu đần của mấy anh Yankee mũi lõ đối viết dân Mít
chúng ta.
Họ đã bị VC xỏ mũi, nhẩy vô Việt Nam sau cú đầu độc tù Phú Lợi, chắc
chắn do VC
ngụy tạo, và từ đó, là sự thành lập MTGPMN.
Nếu đi Mẽo, làm sao dám chửi Mẽo?
VP khi lấy tiền Mẽo, viết văn học sử Miền Nam, làm sao dám nặng lời với
ông chủ
chi địa?
Bảo VP là nhà văn chống Cộng, một cách nào đó, là làm nhột ông!
Đừng
có khi nào nghĩ rằng Gấu này ‘mạ lỵ’ ông tiên chỉ. Nếu chúng ta không
dám đẩy
tới tận cùng những "lỗi lầm, ăn năn, ô nhục... ", thì làm sao
có thanh tẩy, có cứu rỗi, có một ngày lại có hy vọng về một nước Mít?
Gấu đâu có
hận thù đố kỵ gì ông tiên chỉ? Bao nhiêu năm sống chung ở một Miền Nam
tự do, một
Sài Gòn Quán Chùa, ngoài bài viết ngắn về truyện ngắn VP quên béng đi
mất, chưa từng có một lời nào nặng nề, bỉ thử, bóng gió về ông, làm sao
có
chuyện,
ra hải ngoại cứ nhè ông mà… phạm thượng?
Đừng bao
giờ
mơ tưởng chuyện VC xin lỗi dân Mít, bởi vì những ông VC thực sự muốn
xin lỗi,
thì đều đã chết vì một cuộc chiến quá lý tưởng, quá đẹp, ‘chỉ cho tới
ngày 30
Tháng Tư 1975’. Và cũng là một cuộc chiến thật dã man tàn bạo, nó nuốt
sạch những
kẻ dám đương đầu với nó. Đám còn lại, sống sót thì đều bị thương tật:
Hãy nhìn đám
bỏ chạy cuộc chiến ở Miền Nam, có tên nào ra hồn, chỉ vì thiếu chỉ một
ngày lính.
Đám thắng trận, một khi còn rêu rao những gian khổ, những chiến công,
những mất
mát hy sinh, thì đừng hòng nói bất cứ một chuyện. Chỉ một khi chúng dám
nhận ra
sự thực về cuộc chiến, thì mới có khởi đầu của mọi chuyện.
|
|