
|
Lại
Nói Về Bất Hạnh
4
Văn
Học Miền Nam
trước 1975: Bất Hạnh hay Đại Hạnh?
Coetzee,
trong một bài viết về Brodsky, đã nhắc tới ý kiến của nhà thơ Nga, Olga
Sedakova, theo đó, thành tựu vĩ đại nhất của Brodsky, là đã chơi một
cái dấu chấm hết to
tổ bố, hay dùng chữ của nhà văn Nguyễn Minh Châu, đã đọc lời ai điếu
cho thời
kỳ văn chương có tên là Xô Viết - nguyên
văn, Brodsky’s greatest achievement, says the poet Olga Sedakova, was
to
have "placed a full stop at the end of
[the Soviet] literary epoch."
Chúng
ta cũng có thể mượn nhận xét
trên, để nói về văn
chương bất hạnh của miền nam trước 1975: Chính nó, chứ không ai khác,
đã đánh
một dấu chấm hết cho văn học XHCN, khi nó
tố cáo,
có một xã hội tốt đẹp hơn xã hội xã hội chủ nghĩa, tức xã hội tem
phiếu, của miền bắc. Có một
thứ văn
chương đàng hoàng hơn, sạch sẽ hơn, "bớt" độc ác hơn, so với văn chương
miền bắc…
Đây chính là mặc khải mà Dương Thu Hương, ngay những giờ phút đầu tiên
của
“giải phóng” đã "ngộ" ra được, qua lời than thật là chân thật của bà:
dân
chúng
miền nam chửi Thiệu như điên!
Có lần tôi viết, chiến thắng miền nam là chiến thắng của
người dân miền bắc,chứ không phải của mấy anh VC, là theo nghĩa như
vậy. Họ mặc khải ra một đời sống
khác,
vừa mới... lìa đời, cùng với chiến thắng của mấy anh VC
|