|
Trái Tim Của Bóng Đen Ở Đâu?
Thật khó mà bỏ qua một câu hỏi: chế độ thực dân đã huỷ hoại đất đai,
con người, môi trường sống tới mức nào ở một đại lục nay biến thành đại
dương giông bão (this ocean of troubles); và những người Phi Châu đã
làm gì với quê hương của mình, khi không còn thực dân? Ở đó, không có
khu vực nào gây ra nhiều tranh cãi cho bằng xứ Congo. Thời kỳ thực dân,
đây là nơi diễn ra những điều tàn bạo, “trời không dung, đất không
tha”, trải dài mấy chục thập niên, khi nó còn là tài sản riêng của vua
Bỉ, King Leopold II. Ông này thu được một tài sản khổng lồ, bằng cách
bắt dân lao động nô lệ, thu gom cao su mọc hoang dã ở trong rừng. Quân
đội riêng của ông bắt người dân làm việc kiệt lực rồi cứ thế nằm xuống;
hãm hiếp, cầm tù, bỏ đói vợ con, (như là những con tin để bắt chồng,
cha của họ lao động); dẹp tắt mọi bạo động, mọi cuộc trốn chạy vào rừng
núi của những con người khiếp sợ… Theo tài liệu thống kê của chính
quyền Bỉ, cỡ chừng 10 triệu con người đã nằm xuống trong thời gian trị
vì, và tiếp theo sau đó, của vua Bỉ. Một vài nhà sử học cho rằng, con
số thực cao hơn. Hannah Arendt, trong cuốn Những Cội Nguồn của Chủ
Nghĩa Toàn Trị (The Origins of Totalitarianism) đề nghị con số 12
triệu, còn nhà sử học đương thời của Congo, Isadore Ndaywel e Nziem: 13
triệu.
Chừng 12 năm sau khi tài sản riêng của ông vua chuyển qua chính quyền
Bỉ (1908), những viên chức nhà nước nhận ra một sự thực: nguồn nhân lực
lao động nô lệ sẽ cạn. Nhưng cũng như hầu hết những xứ sở Phi Châu, lực
lượng lao động cưỡng bức vẫn cứ thế lai rai suốt trong thời Đệ Nhị
Chiến. Tới buổi đêm của Ngày Mai Độc Lập (the very eve of
Independence), chiếc roi gai dùng để dậy dỗ nô lệ, “chicotte” vẫn được
coi là hợp pháp.
Với một gia tài của mẹ như thế, làm sao mà khá cho nổi! Nhưng người ta
không thể đổ lỗi cho chủ nghĩa thực dân thuộc địa. Nói theo nhà văn
Jamaica Kincaid, trong một cuộc phỏng vấn:
Di sản của chiến thắng, chinh phục hầu hết là dưới dạng của sự tàn
nhẫn, độc ác. Không phải tình yêu, lòng nhân ái, từ thiện, nhưng mà là
sự độc ác… và đây là đúng kiểu, cho mọi cuộc sống thuộc địa… Bạn cứ tới
những nơi mà chiếc xiềng thực dân thật sự bằng thép, và tỏ ra hết sức
hữu hiệu: Phi Châu, vùng Caribbean… Phi Châu là một thảm họa. Tôi không
hiểu đất đai con người ở đây có ngày sẽ lành mạnh trở lại hay là
không…. những người Phi Châu đối xử với nhau thật là độc ác. Làm sao có
chuyện những ngài thủ lãnh Phi Châu nhìn vào mặt con dân của họ, và rớt
nước mắt… Bởi vậy dưới thời thực dân, con người ở đây ăn rất ít, dưới
thời của người Phi Châu, họ chẳng ăn gì cả…
Bạo chúa Mobutu Sese Seko, trị vì từ 1965 tới 1997, đổi tên nước là
Zaire, và “đòi” đất nước “trả công” cho ông: 4 tỉ, hơn cả con số chắt
chiu dành giụm trong bao nhiêu năm trời của vua Bỉ Leopold II. Ông và
thân quyến, đệ tử… vắt kiệt xứ sở đến nỗi, khi bạo quyền cáo chung,
người dân ở đây còn thê thảm hơn thời kỳ cáo chung của 80 năm thực dân
thuộc địa. Đám viên chức của cái chính quyền bị phá sản đó đã cứ thế mà
đánh nhanh rút gọn, vơ vét cào cấu bằng đủ mọi trò có thể nghĩ ra được:
đánh cướp chính mình, tức là biến đồng tiền đang là của chung thành của
riêng, ăn hối lộ… (liệu chúng ta có thể tưởng tượng ra nổi, thời kỳ cáo
chung của chủ nghĩa toàn trị ở trong nước?).
Người ta có thể đổ lỗi cho Tây Phương, khi sử dụng con bài Mobutu. Ông
ta khởi nghiệp bằng cách làm nhân viên chìm cho nhà nước bảo hộ, trong
lực lượng kháng chiến đòi hỏi độc lập. Rồi ngay sau Độc Lập, là sự cầm
tù và sát hại Patrice Lumumba. Đây là do bàn tay lông lá của Mẽo,
(nhưng có sự hỗ trợ của ‘đàn em’, tức chính quyền Bỉ, theo như một cuốn
sách mới nhất, Vụ ám sát Lumumba, L’Assassinat de Lumumba, tác giả Ludo
De Witte, nhà xb Karthala, Paris). Khi làm thịt một vị lãnh đạo dân chủ
đầu tiên, do nhân dân chọn lựa, Tây Phương đã đóng lại vĩnh viễn (ít ra
là cho tới bây giờ, và cho tới bao giờ?) mọi cánh cửa mở ra cho một xứ
sở.
Làm sao người ta có thể tưởng tượng một Nam Phi bây giờ, nếu thiếu
Nelson Mandela?
Kurtz là tên nhân vật chính trong cuốn tiểu thuyết của Joseph Conrad,
Trái Tim Của Bóng Đen, một cuốn tiểu thuyết viết về “điều mà ông
(Conrad) mô tả”: một cuộc tranh giành của cải (ngà voi, nô lệ da đen)
xấu xa thô bỉ ở Phi Châu (Congo), làm méo xệch lịch sử lương tâm nhân
loại. Tác giả đã tạo ra nhân vật của mình, từ một số nhân vật có thực ở
ngoài đời, những kẻ tiên phong trong công cuộc thực dân khai hóa, đem
ánh sáng văn minh của Âu Châu tới những vùng đất còn man rợ, tới Trái
Tim của Bóng Đen, là Phi Châu, nhưng sau cùng nhận ra, Trái Tim của
Bóng Đen này nằm trong hồn, trong tủy của… chính họ!
Jennifer Tran
|
|